Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 507: Quá Khứ
Lục Châu gật đầu nói.
- Được, hứa với em.
Thật ra Lục Châu cũng lo lắng. Nếu đuổi theo quá sát, đối phương phát hiện ra, em gái thể lại gặp nguy hiểm.
Kiều Niên nói tiếp.
- Hai, Ba biết được thân phận của em cũng kh . Nhưng kh thể để khác biết được!
Chính vì con đường phía trước còn nhiều ch gai, chưa biết trước, nên cô mới yêu cầu các y tá giữ bí mật, kh để Lục gia biết sự tồn tại của . Đây cũng là một cách bảo vệ Lục gia.
Lục Châu gật đầu.
Nếu biết Đường vẫn còn sống, chắc c họ sẽ vui, nhất là Lục Niên. Lúc đó, Lục Niên quý Đường.
Sau khi hai đến phòng bệnh, Kiều Niên đỡ Lục Châu lên giường đến phòng đựng thức ăn l nước.
Khi trở về, cô rót một cốc nước cho Lục Châu mang đến cho .
- ơi, uống nước trước !
Lục Châu nhận l cốc nước từ tay Kiều Niên. Uống xong, đặt cốc lên bàn cạnh giường.
Lục Châu Kiều Niên tất bật trong phòng bệnh. Lòng bỗng ấm lại. vẫn còn cảm giác như đang mơ.
Đường giờ đã sống lại và cô đang chăm sóc .
Cổ họng Lục Châu nghẹn lại.
- Đường.
Kiều Niên hơi giật . Cô quay lại Lục Châu, đôi mắt cáo xinh đẹp cong thành hình trăng khuyết, mỉm cười ngọt ngào.
- ?
Lục Châu Kiều Niên trìu mến, nhẹ nhàng nói.
- Đừng bận rộn nữa, lại đây ngồi nghỉ một lát .
Đường của thật ngoan ngoãn và đáng yêu.
Kiều Niên mỉm cười gật đầu.
Đột nhiên, cô thích cái biệt d mà trai gọi . Khi Lục Châu gọi tên , cô vui mừng khôn xiết.
Kiều Niên kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống bên giường Lục Châu. Cô khẽ nói.
- ơi, nghỉ ngơi thật tốt. Trời cũng đã muộn . nên nghỉ ngơi !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-507-qua-khu.html.]
Lục Châu Kiều Niên với ánh mắt mỉm cười. khẽ nói.
- vẫn chưa buồn ngủ.
Thật ra, Lục Châu đã bắt đầu th buồn ngủ, nhưng kh dám ngủ. lo sẽ ngủ quên mất.
Nếu mở mắt ra lần nữa, phát hiện ra tất cả chỉ là một giấc mơ và Đường lại biến mất...
kh nghĩ thể chịu đựng được cú sốc này.
Lục Châu chằm chằm vào Kiều Niên. chưa bao giờ là kiểu lo lắng về chuyện được mất của bản thân. Nhưng hôm nay, thực sự sợ mất Đường lần nữa.
nhiều ều muốn nói với Đường, nhưng lại kh biết bắt đầu từ đâu.
Em gái chắc hẳn đã chịu đựng nhiều ở bên ngoài.
Nhưng kh thể đưa em gái về nhà ngay lập tức.
Haiz.
Lục Châu thở dài trong lòng
Thật ra, Kiều Niên và Lục Châu cũng cảm th như vậy.
Tuy đã biết chuyện của cô và Lục Châu từ ba ngày trước, nhưng m ngày nay, cô vẫn mong Lục Châu khỏe lại để được đoàn tụ với .
Sau cuộc đoàn tụ hôm nay, cô cảm th tâm hồn run lên vì phấn khích. Cô kh khỏi lo lắng rằng tất cả chỉ là một giấc mơ. Khi tỉnh dậy, cô sẽ lại là cô bé kh ai muốn gặp.
Lục Châu chằm chằm vào mặt Kiều Niên. Bất giác, nhớ lại ánh mắt Kiều Vũ Kiều Niên trước đây. Đó là ánh mắt mà chỉ đàn mới khi đối diện với phụ nữ.
Lục Châu nheo mắt, cau mày. hỏi thẳng.
- Kiều Vũ ức h.i.ế.p em kh?
Kiều Niên đương nhiên hiểu ý Lục Châu. Cô khẽ lắc đầu.
- Kh !
- Ánh mắt ta em gì đó kh ổn. Hình như ta tình cảm với em hơn cả tình em ruột thịt. - Lục Châu nói thẳng.
Kiều Niên mím môi, gật đầu và kể lại vắn tắt chuyện cũ.
Năm sáu tuổi, cô cùng nội lên núi hái thuốc. Ông lo cô gặp nguy hiểm nên dặn cô ở lại chờ.
Lúc đó, cô vô tình th một cây sung bên mép vách đá.
Trước đây cô nghe nội nói sung hiếm trên đời, là loại thảo dược đặc biệt quý giá.
Nghĩ vậy, cô muốn hái sung tặng .
Lúc đó, cô chỉ nghĩ đến sung thôi. Cô đưa tay hái một quả vô tình ngã xuống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.