Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 514: Nguy Hiểm
Kiều Niên sững sờ trước phản ứng của Lục Châu.
Cô vẫn luôn nghĩ trai như vầng trăng sáng giữa bầu trời đêm, lạnh lùng xa vời. Nhưng kh ngờ, sau khi trai nổi giận, lại trở nên hoàn toàn khác.
Tống Nguyệt cố gắng hít thở. Cô đưa tay gạt tay Lục Châu ra, nhưng Lục Châu càng lúc càng siết chặt. Cô dần kh thở được.
- Khụ khụ...
Tống Nguyệt kh nói nên lời.
Cô kh thể tin được Lục Châu lại kh nghe một lời nào cô nói với trước đó.
Kiều Niên là kẻ nói dối.
làm sai chính là Kiều Niên.
Tại Lục Châu lại đối xử tàn nhẫn với cô như vậy?
Tống Nguyệt dần dần trợn mắt, giãy giụa yếu ớt. Ngay lúc cô suýt c.h.ế.t vì thiếu oxy, Lục Châu đã ném cô xuống đất.
- A! - Tống Nguyệt hét lên, thở hổn hển, nước mắt tuôn rơi kh ngừng.
Đau quá. Đau quá. Chỗ đó đau đến mức cô gần như kh thở được.
Tống Nguyệt xuống, th quần đã nhuốm máu.
Tống Nguyệt Lục Châu, nước mắt giàn giụa, van nài.
- Cứu, cứu em...
Ánh mắt Lục Châu lạnh lẽo, kh chút ấm áp.
- đã cho cô đường thoát .
Máu của Tống Nguyệt loang lổ trên sàn nhà. Cô run rẩy Lục Châu.
Kiều Niên khẽ nhíu mày. Cô biết lần này Tống Nguyệt thực sự sợ hãi.
Lúc này, Tống Nguyệt cắn môi. Cô kh th chút ấm áp nào trong đôi mắt đen láy của Lục Châu. Cô biết Lục Châu thực sự muốn cô chết.
Tống Nguyệt khẽ lắc đầu, từng chút một bò đến bên Lục Châu. Cô van xin tha thiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-514-nguy-hiem.html.]
- Lục Châu, cứu, cứu em...
- đã cho cô cơ hội , vậy mà cô cứ vượt quá giới hạn của . Cô đã can đảm như vậy, sẽ cho cô can đảm một lần! Cô kh cần quay lại An Thành nữa!
Lúc này, Lục Châu gọi.
- Trần Thức.
Trần Thức đẩy cửa bước vào. th Tống Nguyệt nằm dưới đất, sắc mặt vô cảm, kh chút thương hại.
- Thiếu gia.
Lục Châu Trần Thức kh chớp mắt, nói.
- Đem cô ta ra ngoài, lau sạch sẽ!
- Vâng.
Tống Nguyệt vẫn muốn giãy giụa, nhưng cô đau quá.
Trần Thức mang Tống Nguyệt ra ngoài như mang một mảnh giẻ rách.
Lúc này Tống Nguyệt mới nhận ra Lục Châu thật sự kh muốn cô sống nữa. Bọn họ thật sự kh thể quay lại quá khứ.
Trần Thức vội vàng sai lau sạch vết m.á.u trong phòng. Cả căn phòng lập tức trở nên sạch sẽ như chưa từng chuyện gì xảy ra.
Kiều Niên hơi sững sờ. Cô kh hề thương hại Tống Nguyệt, bởi vì Tống Nguyệt đáng bị như vậy. Nếu Tống Nguyệt kh gây chuyện, cô ta đã kh chịu khổ sở như vậy.
Tuy nhiên, Kiều Niên lo lắng cái c.h.ế.t của Tống Nguyệt sẽ ảnh hưởng đến trai . Suy cho cùng, cả An thành đều biết Tống Nguyệt đã cùng trai đến đây.
- .
Lục Châu dường như hiểu được Kiều Niên định nói gì. ngắt lời cô.
- Đưa cô ta về thành An chỉ tổ gây thêm phiền phức. Nếu kh gây chuyện, tự nhiên sẽ an toàn. Nhưng cô ta lại đang kh yên, chỉ thể tự trách .
Lục Châu biết rõ mối quan hệ giữa nhà họ Tống và nhà họ Lục, nên đã cho Tống Nguyệt một cơ hội. Chỉ là Tống Nguyệt kh muốn trân trọng thôi!
- , nhà họ Tống thì ? - Kiều Niên lo lắng Lục Châu.
Lục Châu nghe Kiều Niên nói vậy, giọng lạnh t.
- Chính cô ta muốn g.i.ế.c em trước, suýt nữa khiến c.h.ế.t ở Ma Thành. Cô ta đáng lẽ c.h.ế.t dưới tay Giang Trì. Nếu kh vì , em đã kh mang cô ta về. Giờ chúng ta chỉ để Tống Nguyệt trở về đêm cô ta bị thương. Chúng ta sẽ chọn kh cứu cô ta nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.