Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 553: Cố Kỳ Là Một Ngoại Lệ
Th Kiều Niên nghiêm túc như vậy, ánh mắt Cố Châu tràn đầy lo lắng. Hơn nữa, trong lúc Kiều Niên nói chuyện, cô thỉnh thoảng lại sờ trán Cố Kỳ xem sốt kh. Dường như cô coi Cố Kỳ như con ruột của .
Cố Châu nheo mắt, nhỏ giọng hỏi.
- Kh em kh thích trẻ con ?
Khi Kiều Niên nghe th lời Cố Châu, cô quay lại . Cô thẳng t đáp lại ánh mắt .
- Đó là khác. Cố Kỳ là một ngoại lệ.
Môi mỏng của Cố Châu mím lại thành một đường thẳng. Kiều Niên kh chớp mắt, ánh mắt tràn ngập cảm xúc phức tạp.
Kh hiểu , Kiều Niên cảm th ánh mắt của Cố Châu hơi nóng. Cô khó chịu thu ánh mắt lại, đứng dậy ra ngoài.
- Em phòng thuốc l thuốc cho thằng bé ngay!
- Được!
Sau khi Kiều Niên bước ra khỏi phòng ngủ, lòng cô vẫn còn vương vấn nhớ Cố Kỳ.
Cô thực sự kh thích trẻ con, nhưng Cố Kỳ lại là một sự tình cờ.
lẽ là do tính cách của Cố Kỳ, hoặc lẽ là do những trải nghiệm của Cố Kỳ cũng tương tự như cô, nên cô kh khỏi thương cảm cho .
Hơn nữa, cô đã tìm được gia đình, nhưng Cố Kỳ vẫn chưa tìm th mẹ.
thân của cô chưa bao giờ tìm kiếm cô, nhưng đó là bởi vì mọi trong nhà họ Lục đều nghĩ rằng cô đã chết. Họ nghĩ rằng cô sẽ kh còn tồn tại trên thế gian này nữa. Trong hoàn cảnh như vậy, nếu là cô, cô cũng sẽ kh tìm kiếm.
Nhưng tại mẹ của Cố Kỳ lại kh tìm kiếm ?
Chẳng lẽ mẹ của Cố Kỳ cũng nghĩ rằng đã c.h.ế.t ?
trên đời này lại nhiều sự trùng hợp đến vậy?
Thực ra, cũng thể cô đối xử tốt với Cố Kỳ như vậy là vì Cố Kỳ cùng tuổi với đứa con chưa từng biết đến thế giới của cô.
Cô kh khỏi yêu Cố Kỳ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-553-co-ky-la-mot-ngoai-le.html.]
Nghĩ vậy, Kiều Niên đến phòng thuốc. Vừa định mang thuốc trở về, một bóng đã chặn đường cô.
Kiều Niên ngẩng đầu, th khuôn mặt xinh đẹp của Tưởng Nguyệt.
Đôi mắt đẹp của Tưởng Nguyệt dán chặt vào mặt Kiều Niên. Môi cô khẽ cong lên, một nụ cười kỳ lạ hiện lên trong mắt. Cô nói.
- Chị dâu hai, lâu kh gặp!
Tưởng Nguyệt vẫn mang vẻ mặt bá đạo.
Kiều Niên Tưởng Nguyệt với vẻ thờ ơ, như thể đang một kẻ vô d.
Da mặt Tưởng Nguyệt thật sự dày. Cô ta lại dám đến đây.
Kiều Niên hạ giọng, ánh mắt tràn đầy vẻ giễu cợt.
- Tưởng Nguyệt, nhắc nhở cô, từ tháng trước trở , cô kh còn liên quan gì đến nhà họ Cố nữa. Cô kh nên ở trong biệt thự của bà nội. Hơn nữa, cô đừng gọi là chị dâu hai nữa, kh quan hệ gì với cô.
Tưởng Nguyệt bất mãn nói.
- Chị dâu, chị quá tự tin . Bà nội đã nuôi em hơn mười năm, quan hệ giữa chúng kh thể nào cắt đứt được. Nhưng chị chỉ là vợ của A Châu. Nếu A Chu muốn cưới khác, chị chỉ thể nhường chỗ. Đến lúc đó, chị sẽ kh còn tiếng nói gì trong nhà họ Cố nữa.
Nói đến đây, Tưởng Nguyệt tiến lên một bước, đứng trước mặt Kiều Niên. Cô ngẩng đầu Kiều Niên, vẻ mặt lạnh lùng. Khóe môi hơi nhếch lên, cười lạnh nói.
- Chị nghĩ mọi sẽ nghĩ gì nếu biết chị con riêng?
Tưởng Nguyệt tỏ vẻ vô cùng kiêu ngạo.
Con riêng?
Kiều Niên hơi sững sờ.
Con riêng của cô?
Kiều Niên kh nhịn được cười. Cô Tưởng Nguyệt với vẻ đồng cảm, như thể đang một kẻ ăn mày. Cô nói.
- Tưởng Nguyệt, dù chuyện gì xảy ra, bằng chứng cũng quan trọng. Cô nghĩ bà nội sẽ tin lời cô nói ? khuyên cô nên ngoan ngoãn rời . thể đuổi cô ra khỏi đây vô số lần. Cô muốn thử kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.