Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 555: Kẻ Thứ Ba
Dù Kiều Niên tin hay kh, những lời cô nói hôm nay cũng như một cái gai đ.â.m vào tim Kiều Niên. Hơn nữa, Kiều Niên chắc c sẽ nghĩ cách ều tra.
Nếu Kiều Niên biết Cố Châu thật sự con riêng, cô chắc c sẽ kh thể chấp nhận được. Cô chắc c sẽ rời khỏi nhà họ Cố.
Đến lúc đó, cô sẽ thể vinh quang trở về nhà họ Cố, bù đắp cho bà nội.
Nghĩ đến đây, Tưởng Nguyệt giày cao gót đến bên Kiều Niên, mỉa mai nói.
- nói cho chị biết, bà nội quan tâm nhất chính là chắt trai ruột của bà. Còn chị, chị chỉ là một kẻ thay thế may mắn. Đợi mẹ đứa bé kia trở về, chị sẽ là kẻ thứ ba!
th nụ cười trên mặt Tưởng Nguyệt, vẻ mặt Kiều Niên thoáng hiện vẻ bất mãn. Cô giơ tay lên.
Chát!
Kiều Niên tát mạnh vào mặt Tưởng Nguyệt.
Tưởng Nguyệt kinh ngạc che mặt. Mắt cô mở to, Kiều Niên với vẻ kh thể tin nổi.
Từ nhỏ đến lớn, chưa ai dám đánh cô.
Ngay cả khi lúc nhỏ cô chọc giận bà nội, bà nội cũng kh nỡ đánh cô.
Kiều Niên, con nhà quê này, vậy mà dám đánh cô.
Trước đây, khi cô còn ở nhà họ Cố, Kiều Niên thậm chí còn kh dám đánh một cái. Giờ đã rời khỏi nhà họ Cố, Kiều Niên lại trơ trẽn như vậy ?
Kiều Niên xuống bàn tay của , nhẹ nhàng thổi vào lòng bàn tay đang đau nhức. Cô xuống Tưởng Nguyệt, lạnh lùng nói.
- tát cô thay bà nội. Lâu như vậy mà cô vẫn kh hiểu được thiện ý của bà nội ? Cô thật sự cho rằng bà nội chỉ quan tâm đến huyết thống ?! Bà nội tốt với cô bao nhiêu năm như vậy mà chẳng được gì. Đúng vậy, cô hoàn toàn kh hiểu bà tốt với cô đến mức nào. Cô thậm chí còn kh biết ơn. Bây giờ cô thậm chí còn kh xứng gọi bà là bà nội!
Trên gò má trắng nõn của Tưởng Nguyệt hiện rõ một dấu tay.
Khi Tưởng Nguyệt th vẻ giận dữ trong mắt Kiều Niên, vẻ tức giận trên mặt cô dần dần biến mất. Môi cô cong lên, vẻ mặt đắc ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-555-ke-thu-ba.html.]
Kiều Niên ra tay.
Điều này cũng nghĩa là Kiều Niên đã tin lời cô. Xem ra cái tát này kh hề phí c.
Lúc này, cô chỉ muốn Kiều Niên, đang đứng trên mây, từ trên trời rơi xuống. Cô muốn đuổi Kiều Niên, vừa được sủng ái, ra ngoài. Cô muốn Kiều Niên nếm trải nỗi tuyệt vọng vô tận.
Nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt Tưởng Nguyệt càng thêm rạng rỡ. Cô nói.
- Kiều Niên, xem ai sẽ là cười cuối cùng. hy vọng chị vẫn thể kiêu ngạo như hôm nay!
Nói xong, Tưởng Nguyệt rời . Tâm trạng cô tốt.
Kiều Niên theo bóng dáng Tưởng Nguyệt rời . Tuy kh tin lời Tưởng Nguyệt, nhưng cô vẫn chút khó hiểu.
Tưởng Nguyệt hoàn toàn khác với Kiều Hân. Kiều Hân là một đứa ngốc, muốn làm gì thì làm. Nhưng Tưởng Nguyệt thì khác. Cô ta th minh. Một khi đã quyết định ều gì, cô ta sẽ dốc toàn lực để hoàn thành.
Ví dụ như Tưởng Nguyệt đã từng lợi dụng cô để g.i.ế.c bà Cố.
Vậy lần này Tưởng Nguyệt định làm gì?
Kiều Niên vội vã bước ra ngoài. Khi chạm mặt quản gia, cô liền ngăn lại.
- Nhị thiếu phu nhân. - Quản gia cung kính nói.
Ánh mắt Kiều Niên dừng lại ở cửa biệt thự nhà họ Cố. Cô khó hiểu hỏi.
- Tưởng Nguyệt lại vào đây?
Thật ra, quản gia cũng vừa mới phát hiện ra sự hiện diện của Tưởng Nguyệt. Ông thở dài bất lực.
- Nhị thiếu phu nhân, Tưởng Nguyệt đã sống ở đây hơn mười năm . Một số hầu quan hệ sâu sắc với cô . Hơn nữa, chuyện đêm đó vẫn chưa được truyền ra ngoài. Kh ai biết chuyện gì đã xảy ra nên họ mới kh ngăn cản cô !
Ánh mắt Kiều Niên lập tức trở nên lạnh lẽo. Cô nói.
- Từ nay về sau, kh ai được phép cho Tưởng Nguyệt vào nữa. Nếu ai cho cô ta vào nữa, đó thể tìm việc khác!
Chưa có bình luận nào cho chương này.