Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 557: Mẹ
Cổ họng Cố Châu nghẹn lại, giọng nói nghẹn ngào. Hai bàn tay đang đút trong quần bất giác run lên, mắt đỏ hoe.
Nghe th tiếng mẹ, l mày Cố Kỳ dần giãn ra. L mi run rẩy, cố gắng mở mắt ra rõ khuôn mặt mẹ. Nhưng mí mắt nặng trĩu, kh tài nào mở ra được.
Tim Cố Kỳ đau nhói. thực sự muốn rõ khuôn mặt mẹ. lại cất tiếng.
- Mẹ.
Mắt Cố Kỳ nhắm nghiền, nhưng vẫn còn ươn ướt. Nước mắt trào ra, một giọt rơi xuống mu bàn tay Kiều Niên. Nước mắt còn nóng hơn cả nước mắt của Kiều Niên.
Kiều Niên đau lòng Cố Kỳ. Cô biết đã sai khi mạo d mẹ Cố Kỳ, nhưng cô kh muốn giấc mơ đẹp của Cố Kỳ bị phá hỏng. Cô muốn cho Cố Kỳ chút động lực để hồi phục càng sớm càng tốt.
Kiều Niên hơi cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán Cố Kỳ. Cô dịu dàng nói.
- Cố Kỳ, ngoan ngoãn nhé. Đừng khóc nữa. Mẹ ở đây . Ngoan ngoãn nhé!
- Cố Kỳ ngoan. Cố Kỳ cũng kh khóc. Ở lại với con nhé?
Kiều Niên Cố Kỳ với đôi mắt ngấn lệ, môi run run.
- Ừm.
Dần dần, Cố Kỳ lại mất ý thức và chìm vào giấc ngủ sâu. Khuôn mặt nhỏ n của bé giãn ra, khóe miệng hơi cong lên. Tr bé thật hạnh phúc.
Cố Kỳ dường như thực sự nghĩ rằng mẹ đã trở về.
Kiều Niên cảm th tim đau nhói. Nỗi đau chân thật đến mức cô kh thở nổi.
Cô thực sự đau lòng cho đứa trẻ này...
Sau khi Cố Kỳ ngủ say, Kiều Niên cẩn thận đặt bé lên giường và đắp chăn cho .
Cố Kỳ rời khỏi vòng tay Kiều Niên. Trong giây lát, cảm th hơi khó chịu. Tr bất an. Cơ thể nhỏ bé cứ vặn vẹo, như thể đang tìm một tư thế ngủ thoải mái và an toàn.
Kiều Niên đưa tay nắm l tay Cố Kỳ, khẽ nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-557-me.html.]
- Tiểu Kỳ, mẹ đây !
Nghe th giọng nói dịu dàng trong lúc ngủ, Cố Kỳ cuối cùng cũng thả lỏng và chìm vào giấc ngủ yên bình.
Kiều Niên kh khỏi thở dài.
Nghĩ đến việc tất cả những ều này chỉ là một giấc mơ đối với Cố Kỳ, và khi tỉnh lại, vẫn sẽ là đứa trẻ chưa tìm th mẹ, lòng cô kh khỏi đau nhói.
Điều này thật quá tàn nhẫn đối với Cố Kỳ!
Nghĩ đến đây, Kiều Niên kh khỏi nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Kỳ, dành trọn tình yêu thương cho .
- Thằng bé thực sự thích em. lẽ trong tiềm thức, nó đã coi em là mẹ .
Cố Châu, vẫn im lặng ngồi bên cạnh, lên tiếng. Giọng nói của nhẹ nhàng, nhưng cũng nặng nề.
Kiều Niên vẫn luôn chú ý đến Cố Kỳ. Nghe th giọng nói của , cô giật , tim như nhảy lên tận cổ họng.
Kiều Niên ngẩng đầu lên, vô tình chạm đôi mắt đen láy của Cố Châu. Ánh mắt tràn ngập sự bất lực.
Kiều Niên khẽ thở dài, dần dần thu hồi ánh mắt. Ánh mắt cô lại rơi trên mặt Cố Kỳ, cô nói.
- Nó cô đơn lắm, nhớ mẹ lắm!
Nghe th lời Kiều Niên, Cố Châu nhớ đến cô gái run rẩy trong vòng tay đêm hôm đó.
Thật kỳ lạ. Tại kh tìm th cô ?
Cố Châu đứng dậy, đến bên cạnh Kiều Niên. ra lệnh.
- Em nghỉ ngơi trước , sẽ tr chừng nó!
Nghe th lời Cố Châu, Kiều Niên xuống bàn tay nhỏ n của Cố Kỳ. Tay Cố Kỳ ấm, cô kh nỡ bu ra. Cô khẽ nói.
- Giờ em kh mệt nữa. Em sẽ ở bên thằng bé thêm một lúc nữa!
Th Kiều Niên đau lòng vì Cố Kỳ, Cố Châu liếc khuôn mặt đang ngủ của Cố Kỳ. khẽ hé miệng, nhưng kh nói gì thêm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.