Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 575: Đợi Em Với
Kiều Niên mỉm cười lắc đầu.
- Em kh lạnh.
Ánh mắt cô vô tình rơi xuống chiếc bàn bên cạnh. Trên bàn rượu vang đỏ và đồ tráng miệng. Hình như Cố Châu đã đặc biệt sai chuẩn bị.
- muốn nói gì với em? – Kiều Niên thẳng vào vấn đề. Nếu Cố Kỳ kh bị ốm, cô sẽ sẵn lòng ở lại đây cùng Cố Châu ngắm cảnh đẹp An thành. Tuy nhiên, cô vẫn lo lắng cho Cố Kỳ.
- Đây là bánh dâu tây đặc biệt nhờ làm. Chắc là món em thích nhất. - Cố Châu kh trả lời ngay. Ánh mắt rơi xuống chiếc bàn nhỏ.
Kiều Niên cầm một miếng bánh lên. Nó tan chảy trong miệng cô. Lớp vỏ bánh mềm mại, mịn màng chính là hương vị cô thích nhất. Hơn nữa, sau khi ăn xong, cô kh th bánh bị ng.
- Ngon lắm. Nhà đổi đầu bếp à? – Kiều Niên mỉm cười với Cố Châu.
- Từ nơi khác đến. - Cố Châu nói, ánh mắt dừng lại trên mặt Kiều Niên.
- Hôm nay em đề nghị giấu thân phận. Em đã nghĩ đến chuyện ly hôn à?
Kiều Niên đang nhâm nhi rượu vang đỏ với chiếc bánh ngọt này. Hương vị thật tuyệt vời.
Cô ăn vui vẻ, nhưng kh ngờ Cố Châu lại nhắc đến chuyện cũ.
- thể như vậy được? - Kiều Niên thầm chế giễu Cố Châu, nhưng kh hề biểu lộ ra ngoài.
Cô Cố Châu, mỉm cười.
- Làm Cố phu nhân thật tốt. Nhiều sẵn sàng làm bất cứ ều gì để được làm Cố phu nhân.
- Với em, Cố Kỳ chỉ là một đứa trẻ em mới gặp chưa lâu. Vì nó mà em muốn lôi cả nhà họ Cố ra nói dối ? - Cố Châu nhướng mày, Kiều Niên kh chớp mắt.
Kiều Niên kh ngờ lúc mới đến Cố Châu lại dịu dàng như vậy. Giờ thì lại tra hỏi cô.
ta đúng là một đàn khó lường!
Dĩ nhiên, Kiều Niên kh dám nói ra suy nghĩ thật của . Môi cô khẽ cong lên, dịu dàng nói.
- Cố Kỳ ngoan ngoãn như vậy. Em cũng thích thằng bé. Em nên quan tâm đến cảm xúc của nó. Hơn nữa, theo lý mà nói, thằng bé nên gọi em là Mẹ đỡ đầu.
Cố Châu kh nói gì. Ánh mắt vẫn dán chặt vào Kiều Niên, như thể muốn th ều gì đó khác lạ trong mắt cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-575-doi-em-voi.html.]
Kiều Niên mỉm cười với Cố Châu, nghiêng lại gần .
- Chẳng cũng quan tâm đến thằng bé ? Em làm vậy là vì .
Những ngón tay thon dài của Cố Châu nắm chặt ly rượu. uống một hơi cạn sạch, đứng dậy bước vào.
Kiều Niên Cố Châu với vẻ mặt khó hiểu, kh hiểu đã nói sai ều gì. Cô vội vàng đứng dậy, chạy về phía sau Cố Châu.
- làm gì vậy?
- Xuống núi.
Kiều Niên vội vã chạy theo Cố Châu. Nhưng Cố Châu hơi nh, cô chỉ thể chạy bộ.
- Đi chậm lại.
Cô thật sự kh hiểu Cố Châu lại đang làm gì nữa.
Kiều Niên theo Cố Châu vào hành lang dài của biệt thự. Hành lang tối om, cô kh th Cố Châu. Cô chỉ nghe th tiếng bước chân của Cố Châu ngày càng xa.
Bóng tối bao trùm, khiến cô ngạt thở.
Kiều Niên cảm th lạnh sống lưng. Cô vội vàng quấn chặt quần áo, nỗi hoảng loạn trong lòng dần dâng lên.
Cô định l ện thoại ra bật đèn, nhưng nghĩ đến việc đã để quên ện thoại trong phòng Cố Kỳ, cô biết chuyện kh ổn.
- Cố Châu, đợi em được kh? - Kiều Niên hét lên, cảm th hơi lo lắng.
- em lại hét? nghe th mà!
Giọng của Cố Châu vọng đến từ phía trước. Kiều Niên thở phào nhẹ nhõm. Dường như chưa xa.
Ngay lúc này, một bàn tay nắm l tay cô.
- A, bu ra! Đừng chạm vào ! - Kiều Niên kh nhịn được hét lên.
Ký ức về đêm năm năm trước ùa về như thủy triều dâng.
Cô bị nhốt trong một căn phòng tối. Đang định rời thì một bàn tay nắm l cổ tay cô và giữ chặt. Bàn tay siết chặt, cô ngã ngửa ra sau.
Chưa có bình luận nào cho chương này.