Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 582: Cậu Bé Ngoan!
Cố Kỳ thích Kiều Niên. Nếu kh, đã kh ngoan ngoãn ăn nhiều như vậy.
Nếu Cố Kỳ ở bên Kiều Niên từ khi mới sinh ra, liệu Cố Kỳ nhớ nhung mẹ ruột và coi Kiều Niên như mẹ ruột của kh?
Liệu tính cách của Cố Kỳ tốt hơn bây giờ nhiều kh? Liệu hạnh phúc hơn kh?
Vậy thì sẽ kh như thế này nữa?
Mắt Cố Châu tối sầm lại, ánh mắt sâu thẳm.
Kiều Niên đợi Cố Kỳ ăn xong cháo, mỉm cười hỏi.
- Cháu muốn ăn thêm kh?
- Cháu no . - Cố Kỳ Kiều Niên kh chớp mắt, ánh mắt như lấp lánh.
Kiều Niên đặt bát cháo lên bàn cạnh giường, Cố Kỳ trìu mến. Cô nhẹ nhàng xoa đầu Cố Kỳ và khen ngợi.
- Hôm nay Tiểu Kỳ ngoan quá!
Đôi mắt Cố Kỳ hiện lên nụ cười.
Kiều Niên đắp chăn cho Cố Kỳ, cúi đầu hôn lên trán .
- Ngủ ngon, ngủ thêm chút nữa nhé. Chúc ngủ ngon!
Đôi mắt to tròn như quả nho của Cố Kỳ bất giác mở to. Chỗ trên trán vừa được Kiều Niên hôn nóng bừng bừng. Hơi ấm từ trán lan tỏa khắp cơ thể.
Tim bắt đầu đập loạn xạ.
Đây là cảm giác mẹ kh?
nụ cười trên khuôn mặt Kiều Niên, Cố Kỳ cảm th một cảm giác lạ lẫm trong lòng. Giá như cô là mẹ. Như vậy, sẽ luôn được ở bên mẹ.
Nhưng cô kh là mẹ.
Cố Kỳ vội vàng che giấu nỗi cô đơn trong lòng. Dù mẹ kh ở bên, cô vẫn đối xử với tốt.
ngoan ngoãn ở nhà. Chỉ như vậy, bố mới kh cho ai khác chăm sóc nữa.
Kiều Niên cầm bát trên bàn cạnh giường cùng Cố Châu.
Khi Kiều Niên và Cố Châu ra khỏi phòng bệnh, cô kh nhịn được ngáp một cái. Cô nói với Cố Châu.
- Em ngủ phòng khách. ...
Kiều Niên chưa kịp nói hết câu, Cố Châu đã ngắt lời cô.
- Bà Cố, bà đang nói gì vậy?
Bà Cố?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-582-cau-be-ngoan.html.]
Mỗi lần Cố Châu nhắc đến cách xưng hô này, luôn muốn nhắc nhở cô ều gì đó.
Cô quên mất ều gì ?
Cô kh nghĩ vậy. Chăm sóc Cố Kỳ là ều quan trọng nhất bây giờ.
Ngay lúc Kiều Niên đang cảm th khó hiểu, cô nghe th Cố Châu nói.
- Bà Cố, bà kh giúp thay băng ?
Thay băng!
Ôi trời!
Cô đã quên mất chuyện này.
Cô định giúp Cố Châu thay băng, nhưng nghe Trần Th nói Cố Kỳ bị bệnh, cô bỏ Cố Châu lại và tìm bé.
Cô bận rộn chăm sóc Cố Kỳ đến nỗi quên mất việc chữa bệnh cho Cố Châu.
Với nụ cười áy náy trên môi, Kiều Niên nói.
- Xin lỗi, chút việc. Em l hộp thuốc đây. ở phòng khách bên cạnh đợi em nhé.
Nói xong, Kiều Niên chạy xuống lầu.
Cố Châu Kiều Niên rời . nhớ lại lúc Cố Kỳ được Kiều Niên ôm, bé đã đắc ý thế nào.
muốn nói với Cố Kỳ rằng cô vẫn tốt trong việc chăm sóc .
Tốt hơn hết là nên giữ những lời trẻ con này cho riêng .
Cố Châu về phía phòng ngủ.
Khi Kiều Niên vội vã chạy ra từ phòng thuốc, cô đẩy cửa ra và th Cố Châu đang nằm trên giường.
Kiều Niên bước tới bên và khẽ gọi.
- Cố Châu.
Tuy nhiên, Cố Châu kh phản ứng gì. Hơi thở của dài và đều.
Hình như hôm nay mệt mỏi lắm. ngủ nh.
Kiều Niên đặt hộp thuốc sang một bên một cách tự nhiên, đưa tay cởi cúc áo của Cố Châu.
Tuy đây kh lần đầu tiên cô giúp Cố Châu cởi áo, nhưng kh hiểu tim cô lại đập nh lạ thường.
Cô cẩn thận cởi một ống tay áo của ra.
Gạc trên lưng Cố Châu đã nhuốm đỏ máu. Cô cẩn thận gỡ gạc ra, nhận ra vết thương đã đóng vảy, nhưng vẫn còn một ít vảy dính trên gạc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.