Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 585: May Mắn
Cố Kỳ kh thể tin vào tai . Sau này, thực sự thể sống ở đây với bố, ngày nào cũng được gặp bố!
- Thật ? - Giọng Cố Kỳ run lên.
Kiều Niên đương nhiên thể th sự phấn khích trong mắt Cố Kỳ. Lòng cô kh khỏi đau nhói.
Trước đây cô cũng từng như vậy, ngày nào cũng mong ngóng được sống cùng bố mẹ. Khi biết vợ chồng họ Kiều kh bố mẹ , cô thở phào nhẹ nhõm.
Khi tìm được gia đình, cô cũng phấn khích kh kém. Cô cũng từng hy vọng được sống cùng gia đình mãi mãi, nhưng giờ đây tất cả chỉ là một hy vọng xa vời.
Trước khi đối mặt với những kẻ phiền phức kia, cô kh thể quay lại.
Kiều Niên nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Cố Kỳ. Cô kh muốn Cố Kỳ sống một cuộc sống khó khăn như . Cô kh muốn sống trong bất an mỗi ngày.
- Tiểu Kỳ, cháu kh tin cô nữa ? Cô đã bao giờ nói dối cháu chưa? - Kiều Niên dịu dàng Cố Kỳ, nhẹ nhàng nói.
Ánh mắt Cố Kỳ càng lúc càng sáng ngời. Từ khi quen biết cô, cuộc sống mà hằng mong ước đã dần trở thành hiện thực.
Bố bằng lòng đưa về nhà. chỉ cần tìm lại mẹ là được.
Cố Kỳ vừa định nói, ánh mắt vô tình th Cố Châu. Lúc này mới nhận ra Cố Châu vẫn còn ở đó.
Cố Kỳ mím môi, ghé sát mặt vào tai Kiều Niên. Giọng nói nhỏ đến mức chỉ hai nghe được, khẽ nói.
- Cô ơi, cô tìm được bố mẹ à?
Kiều Niên quay sang Cố Kỳ, khẽ gật đầu.
- Chúc mừng cô! - Cố Kỳ Kiều Niên với ánh mắt ghen tị.
Cô là gần gũi nhất với , đã mang lại cho nhiều may mắn. Chẳng lẽ nói như vậy là sẽ sớm tìm được mẹ ?
Ánh mắt Cố Kỳ càng lúc càng sáng.
th nét mặt Cố Kỳ thay đổi, trong lòng Cố Châu thoáng hiện một tia kinh ngạc.
- Tiểu Kỳ, con chuyện gì vui ? - Cố Châu nhẹ giọng hỏi.
Cố Kỳ nắm c.h.ặ.t t.a.y Kiều Niên. Việc tìm lại gia đình là bí mật nhỏ giữa và cô. kh muốn nói cho bố biết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-585-may-man.html.]
Cố Kỳ mím môi im lặng.
Kiều Niên quay lại Cố Châu. Vừa , cô quá lo lắng cho Cố Kỳ nên kh dám kỹ. Khi vào mắt Cố Châu, cô sững sờ.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Cố Châu biến thành gấu trúc từ khi nào vậy?
Ánh mắt Cố Châu rơi vào mặt Kiều Niên. Mặt cô đỏ bừng, tóc vẫn còn hơi ướt, tr như một mỹ nhân vừa mới tắm xong.
Mắt hơi nheo lại. Hình như đêm qua Kiều Niên kh ở cùng , ngủ ngon!
Cố Châu lạnh lùng nói.
- Bà nội từ chiều hôm qua vào phòng chưa ra ngoài. Kh biết bà thế nào .
Kiều Niên nhíu mày, cúi đầu. Cô thầm thở dài trong lòng. Cô quay sang cười Cố Kỳ, nhẹ nhàng nói.
- Tiểu Kỳ, chơi với bố một lát . Cô việc ở ngoài.
Cố Kỳ ngồi tại chỗ, chút kh nỡ xa cô. Nhưng sợ nếu kh nghe lời cô thì cô sẽ kh thích , nên miễn cưỡng gật đầu.
Sau khi Kiều Niên rời , Cố Châu đến bên giường ngồi xuống.
Ánh mắt Cố Kỳ dõi theo bóng dáng Kiều Niên. Dù Kiều Niên đã đóng cửa, vẫn cố rướn cổ . Ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt Kiều Niên.
Cố Châu hơi nghiêng về phía trước, che khuất tầm của Cố Kỳ.
- Con đói à?
Cố Kỳ miễn cưỡng thu ánh mắt lại. Ánh sáng trong mắt hơi mờ , lắc đầu.
- Con kh đói.
Kh đói à?
Cố Châu bình tĩnh Cố Kỳ. cảm th nếu Kiều Niên cũng hỏi Cố Kỳ như vậy, Cố Kỳ chắc c sẽ gật đầu lia lịa và bảo Kiều Niên đút cho ăn.
- Bố ơi, sau này con thể sống ở đây được kh? - Cố Kỳ cẩn thận hỏi, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.