Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 619: Nói Dối
Cố Châu do dự một chút hỏi.
- Vậy con việc gì muốn bố giúp kh?
Nghe Cố Châu nói, mắt Cố Kỳ sáng lên, nhưng nh chóng mờ .
Tr bố vẻ hơi ngốc. Liệu bố thể giúp thực hiện được mong muốn của kh?
Th Cố Kỳ trầm ngâm, Cố Châu nhỏ giọng hỏi.
- vậy?
- Con muốn mẹ về nhà.
- Tiểu Kỳ, bố đã nói với con , mẹ con đã...
- Bố kh cần nói dối con nữa. Bố kh tìm được mẹ là vì bố vô dụng. Bố kh thể nói với con rằng mẹ đã chết. - Khi nghe Cố Châu định nói dối lần nữa, nhíu mày, vẻ mặt kh vui.
Giọng nói của chút tức giận. Bố thật sự quá ngốc. Ông vô dụng.
Xem ra chỉ thể dựa vào bản thân để tìm mẹ.
Nghe Cố Kỳ nói vậy, Cố Châu sững sờ.
Trước đây, cứ tưởng con trai kh biết nói. Dù nói được thì cũng chỉ biết vài chữ đơn giản. Kh ngờ nó lại thể nói được lâu như vậy.
Tim Cố Châu đau nhói, nhưng cũng chút vui mừng. đưa tay định ôm Cố Kỳ, nhưng Cố Kỳ lại né sang một bên. Bàn tay dừng lại một cách ngượng ngùng giữa kh trung.
Cố Châu im lặng thu tay lại. Cố Kỳ, nghiêm túc hỏi.
- Ai nói với con rằng mẹ con vẫn còn sống?
Cố Kỳ cúi đầu, nhớ lại những gì đã nghe Cố Châu và Trần Th nói đêm đó. mím môi nói.
- Hôm đó, khi bố đổi v.ú em cho con, con nghe th bố nói chuyện với chú Trần Th.
Cố Châu nghe th chữ "vú em", liền cảm th buồn bã.
Cố Châu đau lòng Cố Kỳ, nói.
- Con đã nghe hết những gì chúng ta nói tối hôm đó à?
- Ừm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-619-noi-doi.html.]
Cố Kỳ gật đầu. Dường như nhớ ra ều gì đó. cau mày nói tiếp.
- Bố ơi, tuy trong mắt bố, con là thiểu năng trí tuệ, nhưng con kh ếc. Con vẫn nghe được bố nói gì.
Khi nghe đến chữ thiểu năng trí tuệ, nét mặt Cố Châu hơi thay đổi. lạnh lùng nói.
- Ai nói với con là con bị thiểu năng trí tuệ?
- Nếu con kh thiểu năng trí tuệ, bố lại tìm nhiều bác sĩ đến chữa trị cho con như vậy? - Cố Kỳ bình tĩnh hỏi.
Khi nghe th câu hỏi của Cố Kỳ, ánh mắt Cố Châu thoáng hiện vẻ khó hiểu. hỏi.
- Bố tìm bác sĩ cho con khi nào?
Cố Kỳ bình tĩnh Cố Châu, kh nói gì.
Cố Châu cảm th hơi lạ dưới ánh mắt của Cố Kỳ. khẽ cau mày. Trong ký ức của , đã th một bác sĩ tâm thần bước ra khỏi phòng của Cố Kỳ và nói với về tình trạng của Cố Kỳ.
Lúc đó, cứ tưởng Trần Th đã chủ động mời bác sĩ đến chữa trị cho Cố Kỳ.
- Thì ra bố cũng thích nói dối. - Cố Kỳ bình tĩnh nói. Nhớ lại chuyện cũ, sắc mặt lập tức tái mét.
- Bố...
- Dù thì, đây cũng kh lần đầu bố nói dối. Lúc trước, bố nói với con rằng mẹ đã mất . Thực ra, bố chỉ là kh tìm th mẹ thôi. - Cố Kỳ cụp mắt xuống, thấp giọng nói.
Cố Châu thật sự kh biết trả lời Tiểu Kỳ thế nào.
- Bố chỉ muốn bảo vệ và chăm sóc con thôi. - Cố Châu yếu ớt nói. kh nhớ gì về những lời Tiểu Kỳ đã nói, nhưng Tiểu Kỳ dường như kh nói dối.
- Bố, bố kh cần nói dối con nữa. Con biết bố ghét con nhất mà! - Sắc mặt Cố Kỳ tái nhợt. Môi hơi hé mở, ánh sáng trong mắt dần dần biến mất.
- lại thế được? Bố...
Nhưng trước khi Cố Châu kịp nói hết câu, Cố Kỳ đã ngồi thẳng dậy, kh chớp mắt. bé tức giận đến mức mắt đỏ hoe.
- Rõ ràng bố nói bố thích con gái nhất mà! Bố chẳng thích con chút nào!
Cố Châu sửng sốt. Đây là lần đầu tiên th Cố Kỳ rơi nước mắt. Dường như bé đã chịu đựng nhiều.
Cố Châu cố gắng nhớ lại chuyện gì đã xảy ra. chắc c chưa bao giờ nói những lời khó nghe như vậy với Cố Kỳ.
Điều khiến Cố Châu khó hiểu là rõ ràng chưa bao giờ tìm bác sĩ tâm lý cho Cố Kỳ, cũng chưa bao giờ nói nhiều lời khó nghe như vậy. Tại Cố Kỳ lại cứ hiểu lầm ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.