Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 62: Kể Chuyện
Những đứng xem kh dám tiếp tục trò chuyện với Kiều Niên nữa. Họ thực sự sợ hãi.
Kiều Niên bị bệnh tâm thần. Một bệnh nhân như vậy mà g.i.ế.c thì cũng chẳng là tội ác gì.
Điều duy nhất họ thể làm với tư cách là đứng xem là tự bảo vệ . Tuy nhiên, ánh mắt họ Kiều Niên lại kh thân thiện.
Thẩm Tinh chẳng quan tâm. Nhà họ Thẩm cũng đã đầu tư vào Đại học An.
Nếu muốn tốt nghiệp Đại học An, cô chỉ cần nói chuyện với bà nội là được. Cho dù cô trượt hết các môn, bà nội vẫn cách cải thiện ểm số của cô.
- Kiều Niên, nếu cô ên thì quay lại bệnh viện tâm thần . Năm năm trước chính cô đã phóng hỏa trường học. , giờ cô định g.i.ế.c à? Ôi trời, cô dọa c.h.ế.t ! - Lúc này, Thẩm Tinh bĩu môi khinh bỉ.
Nghe Thẩm Tinh nói vậy, mọi đều che miệng cười khúc khích. Ai cũng biết Kiều Niên đã phóng hỏa trường học năm năm trước vì Tô Yến.
Lúc này, Tô Yến đang ngồi trên ghế, mặc một bộ vest trắng. Toàn thân tỏa ra một luồng khí chất dịu dàng. Giống như ánh mặt trời mùa đ, bất cứ ai ở gần , hoặc , đều cảm th ấm áp.
Hơn nữa, nhà họ Tô cũng là một gia đình giàu ở thành phố An. Vì vậy, nhiều cô gái thích Tô Yến và khao khát được gả cho để sinh con.
Kiều Niên đang nghĩ đến bài thuốc giải của Cố Châu. Cô vẫn còn thiếu một loại thảo dược, và cô vẫn chưa nghĩ ra nên dùng loại nào.
Cô hoàn toàn bị cơn giận dữ của Thẩm Tinh làm cho tức giận.
Kiều Niên bĩu môi đỏ mọng một cách sốt ruột. Dưới hàng mi dài cong vút là một đôi mắt lạnh lùng. Cô Thẩm Tinh với vẻ mặt vô cảm.
- Bạn Thẩm Tinh, chúc mừng bạn. Bạn kh cần học ở đây nữa. Bạn thể trượt khỏi Đại học An.
Nghe Kiều Niên nói vậy, Thẩm Tinh chỉ hơi sững sờ.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
, cô Kiều Niên như thể Kiều Niên là một kẻ đại ngốc, cười phá lên.
Nếu kh biết thân phận của Kiều Niên, biết đâu cô lại bị Kiều Niên lừa thật.
Nhà họ Kiều ở thành An cũng chẳng giàu gì. Kiều Niên chỉ là một tiểu thư nhà họ Kiều bất hạnh.
Còn cô là tiểu thư quý tộc của nhà họ Thẩm!
Kiều Niên dám đối đầu với cô?
Chắc Kiều Niên kh muốn khỏi bệnh.
- Kiều Niên, cô tưởng là hiệu trưởng à? - Thẩm Tinh cười đến nỗi nước mắt chảy dài trên má.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-62-ke-chuyen.html.]
Giờ phút này, cô thực sự cảm th Kiều Niên lẽ bị tâm thần. Cô giễu cợt.
- Được , được . sợ. Đủ chưa? - Thẩm Tinh cố gắng lắm mới nhịn được cười.
Cô tiếp tục nói.
- Cô nghĩ là ai? Đây kh bệnh viện tâm thần, cô cũng kh hiệu trưởng. Cô là con gái bất hạnh của nhà họ Kiều. Hồi nhỏ cô lớn lên ở một ngôi làng nghèo trên núi. Cô quên ?
Kiều Niên đứng đó mặt kh biểu cảm.
Nghe Thẩm Tinh nói, cô cô ta như một chú hề. Cô tiếp tục.
- Đại học An sẽ kh cho cô vào nữa!
Như một con rắn, Kiều Niên lạnh lùng trừng mắt Thẩm Tinh, như thể Thẩm Tinh là con mồi của cô. Giống như thể cô sẽ nuốt chửng Thẩm Tinh chỉ trong một giây.
Tục ngữ câu, thua thì kh bao giờ được nhận thua.
Thẩm Tinh lại nhận thua?
Cô ngước Kiều Niên và nói.
- Cô nghĩ cô là ai chứ? Cô là đồ ên, vậy mà còn muốn gây sự ở Đại học An. Cô tuy sinh ra trong gia đình tốt, nhưng rõ ràng cô chỉ là một con thú chưa từng được dạy dỗ tử tế!
- Cô dám! - Bỗng nhiên, một tiếng gầm vang dội từ xa.
Mọi sang và th Hiệu trưởng Vương An đang bước tới với vẻ mặt lạnh lùng. Tr cực kỳ nghiêm nghị, toát ra khí chất chính trực.
Tóc được chải chuốt gọn gàng, dưới cặp kính gọng vàng, ánh mắt chằm chằm vào Thẩm Tinh.
Khi Vương An xuất hiện, mọi đều im lặng. Kh ai dám nói gì.
Thẩm Tinh th Vương An, cô phấn khích tột độ.
Thật tuyệt vời.
Hiệu trưởng chắc hẳn đã th Kiều Niên kiêu ngạo đến mức nào.
Kiều Niên chắc c sẽ bị bảo vệ đuổi khỏi trường Đại học An.
Cô chỉ cần chờ xem Kiều Niên trò hay ho gì là được.
Thẩm Tinh thẳng lưng, Vương An với nụ cười nịnh nọt. Cô lập tức bắt đầu kể lể.
- Hiệu trưởng, thầy đến đúng lúc lắm. Kiều Niên cố tình gây rối trong trường! Cô ta còn giả d hiệu hiệu trưởng để chiếm chỗ của thầy nữa chứ. Thật là quá đáng! Thầy phạt cô ta thật nặng. Thầy đuổi cô ta ra khỏi trường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.