Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 632: Bồi Thường
Bà Cố nghĩ rằng sau này sẽ nói chuyện tử tế với Cố Châu. Bà kh thể để Kiều Niên tiếp tục hiểu lầm.
Ăn xong, Kiều Niên định dẫn Cố Kỳ ra vườn ngồi một lát thì bị bà Cố ngăn lại.
- Niên Niên, cháu lên với bà trước nhé.
- Vâng, bà nội. - Th vậy, Kiều Niên gật đầu.
Cô hơi ngồi xổm xuống và nói với Cố Kỳ.
- Tiểu Kỳ, cháu ra vườn đợi cô một lát được kh?
Đôi mắt đẹp của Cố Kỳ chằm chằm vào Kiều Niên. Chúng lấp lánh. lắc đầu, liếc chiếc ghế sofa trong phòng khách.
Ý trong mắt càng rõ ràng hơn.
lẽ Cố Kỳ muốn nói rằng muốn ngồi trên ghế sofa trong phòng khách chờ cô.
Nắm tay Cố Kỳ, Kiều Niên dẫn đến ghế sofa, Cố Kỳ ngồi xuống.
Cô nhẹ nhàng nói.
- Vậy Tiểu Kỳ đợi cô ở đây nhé?
Cố Kỳ gật đầu.
- Tiểu Kỳ của chúng ta thật là một bé ngoan. - Kiều Niên Cố Kỳ trìu mến, đứng dậy về phía bà Cố.
Bà Cố hờ hững rời mắt khỏi Cố Kỳ. Bà khẽ nhíu mày.
Nếu sau này Kiều Niên biết được sự thật, lẽ cô sẽ hận Cố Châu và đứa trẻ này.
Xem ra chỉ bà mới thể bù đắp cho Kiều Niên nhiều hơn.
Th Kiều Niên tới, bà Cố mỉm cười rạng rỡ, nhẹ nhàng nói.
- Niên Niên, theo bà về phòng.
- Được ạ. - Kiều Niên đáp. Cô theo bà Cố về phía cầu thang. Đi được hai bước, cô quay lại ghế sofa và bắt gặp ánh mắt tuyệt đẹp của Cố Kỳ. Hai nhau mỉm cười.
Vừa bà Cố hoàn toàn tập trung vào Kiều Niên. Bà đã chứng kiến tất cả những hành động nhỏ nhặt của Kiều Niên.
Vì vậy, lòng bà Cố càng thêm đau xót cho Kiều Niên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-632-boi-thuong.html.]
Từ khi Kiều Niên gả vào nhà họ Cố, ngày nào cô cũng làm việc vất vả.
M ngày trước, Kiều Niên vừa từ MY trở về. Cô chưa được nghỉ ngơi một ngày nào, vậy mà cô lại bắt đầu chăm sóc Cố Kỳ. Cô thậm chí còn an ủi bà, một bà lão buồn bã.
Sau khi trở về phòng, bà Cố mời Kiều Niên ngồi trên ghế sofa chờ bà.
Kiều Niên ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sofa, bà Cố với vẻ mặt khó hiểu.
- Bà ơi?
- Đợi bà. - Bà Cố mỉm cười với Kiều Niên, về phía bàn trang ểm. Bà mở ngăn kéo trên cùng, l ra một hộp trang sức bằng bạc.
Bà Cố bước đến bên Kiều Niên và ngồi xuống. Bà đặt hộp trang sức đang cầm vào lòng bàn tay Kiều Niên.
- Bà ơi, bà... - Kiều Niên bà Cố với vẻ mặt khó hiểu.
- Bình thường cháu tr giản dị quá. Ngay cả trang sức trên cháu cũng chẳng . Mau mở ra xem cháu thích kh. - Bà Cố mỉm cười trìu mến.
- Bà ơi, cảm ơn bà. Bà đối xử với cháu tốt. - Kiều Niên chân thành nói.
Trước đây, ngoài nội và m vị sư đối xử chân thành với cô, chưa từng ai đối xử tốt với cô như vậy.
Sau này, cô được đoàn tụ với trai. trai cô đối xử với cô tốt, nhưng đó chỉ là giữa những trong gia đình.
Nghe Kiều Niên nói vậy, lòng bà Cố tràn ngập cảm giác tội lỗi.
- Cháu à, bà chỉ mong cháu thể sống một cuộc sống hạnh phúc hơn.
Rõ ràng là bà đã làm Kiều Niên thất vọng, nhưng đứa trẻ này lại đối xử với bà tốt.
- Niên Niên, bà hy vọng sau này cháu đừng vì giận Cố Châu mà ly hôn với nó. một số việc nó kh còn cách nào khác.
Bà Cố nói xong, cảm th đang làm khó cô. Bà thở dài nói.
- Thôi bỏ . Dù cháu làm gì, bà cũng sẽ ủng hộ cháu.
th vẻ áy náy trong mắt bà Cố, Kiều Niên thoáng chút nghi ngờ
Cô cảm th nét mặt của bà Cố gì đó kh ổn. Cô lo lắng hỏi.
- Bà ơi, ở nhà xảy ra chuyện gì kh?
- Kh, đừng tưởng tượng lung tung. - Bà Cố thu lại vẻ áy náy trong mắt, Kiều Niên trìu mến. Bà thực sự hy vọng đứa trẻ này sẽ một cuộc sống hạnh phúc hơn.
Kiều Niên mỉm cười gật đầu. Cô cảm th bà Cố lẽ đang buồn vì cháu trai cả của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.