Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 636: Chịu Đựng Nỗi Đau
- ơi, em thực sự xin lỗi về chuyện hôm nay. Em đã nhận lời mời của khác . - Kiều Niên nói mà trong lòng cảm th áy náy.
- Nó thực sự quan trọng kh?
Nghe th giọng Lục Châu, lòng Kiều Niên hơi run. Hình như trai hẳn thất vọng. Thật ra, cô cũng thất vọng.
Kiều Niên khẽ thở dài, gật đầu.
- Vâng.
Lục Châu nghe th lời Kiều Niên nói, liền từ bỏ ý định mời cô lần nữa.
Dù nữa, đã thừa nhận em gái . Sau này còn nhiều cơ hội mà.
- Được , tối nay vui vẻ nhé!
Nghe th Lục Châu nói vậy, Kiều Niên càng thêm đau lòng. Cô muốn cùng trai ăn một bữa cơm. Từ khi trở về, hai chưa từng cùng nhau ăn cơm.
Nghĩ đến đây, Kiều Niên cẩn thận hỏi.
- ơi, lại mời em ăn tối nữa nhé?
- Đường, em lại hỏi thế? - Lục Châu bối rối.
Càng nghĩ, Kiều Niên càng th khó chịu. Đây là lần đầu tiên trai cô mời cô ăn tối, nhưng cô lại nhẫn tâm từ chối.
- Nhưng... nhưng chẳng em đã từ chối lời mời ăn tối đầu tiên của Cả ? - Kiều Niên thất vọng nói.
- Vậy kh thể mời em ăn thêm một bữa nữa ?
- Lần sau em việc gì thì ? - Kiều Niên hỏi, vẻ mặt thất vọng.
- Kh lần sau nữa ?
Giọng Lục Châu ấm áp như mùa xuân, mang lại cho cô cảm giác an toàn.
Tim Kiều Niên bắt đầu đập loạn xạ. Cô cảm động.
- ...
- Đường, trai em đáng lẽ chăm sóc em thật tốt. Dù em cự tuyệt một ngàn lần, hay một vạn lần, cũng sẽ kh giận. - Lục Châu đã đoán được suy nghĩ của Kiều Niên. đau lòng thay cho cô.
Em gái chắc hẳn đã chịu nhiều đau khổ nên mới cẩn thận như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-636-chiu-dung-noi-dau.html.]
Vì đã tìm được em gái, sẽ kh bao giờ để em chịu đau khổ nữa.
Nỗi bất an trong lòng Kiều Niên lập tức tan biến. Cô mỉm cười nói.
- Cảm ơn !
Khi Lục Châu nghe th giọng nói vui vẻ của Kiều Niên, trong mắt kh còn chút vui mừng nào.
Em gái đáng lẽ là trưởng nữ nhà họ Lục. Cô đáng lẽ được hưởng phú quý, vinh hoa, được vô số yêu thương.
Em gái đã sống một cuộc đời lang bạt, chịu nhiều đau khổ. Dù đã nhận ra gia đình, cô vẫn cẩn thận.
Đây là dấu hiệu của sự bất an tột độ.
Sắc mặt Lục Châu càng lúc càng nghiêm túc, nói.
- Đường, thể em kh nhớ hết những gì đã nói với em trước đây. Vậy thì sẽ nói lại cho em nghe!
Khi nghe th giọng Lục Châu, Kiều Niên khẽ mím môi, tim đập càng lúc càng nh.
- Em là con gái lớn của Lục gia. Em kh cần khiêm tốn, cũng kh cần chiều lòng ai cả. Em kh cần lo lắng về việc làm tổn thương ai cả, kể cả .
Lục Châu dừng lại một chút tiếp tục.
- ta kh thể hòa hợp với nhau bằng cách khiêm tốn và chiều chuộng. Những thích em, bất kể em làm gì, sẽ quan tâm và yêu thương em. Họ sẽ kh từ chối em. Những kh thích em, bất kể em thích đến đâu, cũng sẽ chẳng thèm em l một cái. Đường, là trai của em. thương em nhất và quan tâm đến em, nên em kh cần lo lắng về việc từ chối đâu. Vì biết em bận, nên sẽ đợi em.
Nghe Lục Châu nói vậy, Kiều Niên kh khỏi đỏ mặt. Đây là lần đầu tiên nói với cô như vậy.
Trước khi tìm được gia đình, Kiều Niên kh hề sợ hãi. Nhưng khi tìm được gia đình, cô lại kh khỏi cảm th sợ hãi.
Cô thực sự sợ gia đình sẽ lần lượt rời xa . Cuối cùng, cô lại cô đơn một .
Nếu kh được chiều chuộng, lẽ cô đã quen với nỗi cô đơn này .
Giờ đây, cô đã được trai cưng chiều, cô thực sự sợ mất . Cô chỉ muốn ôm chặt l .
- ... - Giọng Kiều Niên chút nghẹn ngào.
trai đúng là tuyệt vời nhất. hiểu cô đang nghĩ gì, cô sợ gì. đã cố gắng hết sức để kéo cô ra khỏi vực thẳm.
thực sự là trai tuyệt vời nhất trên đời.
Giọng Lục Châu lại vang lên trong ện thoại.
- Đường, em chỉ cần là chính . Cho dù cả thế giới kh thích em, em vẫn là Đường của . Em cũng là trưởng nữ nhà họ Lục, là báu vật mà mọi nhà họ Lục tìm kiếm hơn hai mươi năm nay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.