Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 680: Rửa Bồn Cầu
- nghĩ cô sẽ tìm mắc bệnh lây truyền qua đường t.ì.n.h d.ụ.c ? - Cố Châu cảm th đầu óc Trần Th chắc c vấn đề.
Lúc này, Trần Th run rẩy. vội vàng nói.
- Còn một tên Cố Xuyên, 23 tuổi. ta là sinh viên học viện âm nhạc, đang bị một bà già 50 tuổi giam giữ!
Nếp nhăn của Cố Châu càng sâu hơn. Quả táo Adam của nhấp nhô dưới ánh trăng, ánh mắt càng sâu hơn.
- Cọ bồn cầu một tháng!
Nói xong, Cố Châu cúp máy.
Cố Xuyên mà Kiều Niên nhắc đến rốt cuộc là ai?
Cô đang nghĩ gì vậy?
Những câu hỏi này cứ lởn vởn trong đầu Cố Châu, khiến nhíu mày sâu hơn.
Lúc này, Kiều Niên đã lên đến tầng hai. Cô bước đến cửa phòng Cố Kỳ, cẩn thận đẩy cửa ra.
Trong phòng một ngọn đèn ngủ màu vàng nhạt, ánh sáng dịu nhẹ chiếu lên khuôn mặt nhỏ n của Cố Kỳ.
Kiều Niên lặng lẽ bước tới. Cô cúi xuống đắp chăn cho Cố Kỳ.
Ánh mắt cô lại rơi trên mặt Cố Kỳ. th khóe môi Cố Kỳ khẽ cong lên trong giấc ngủ, cô kh khỏi bật cười. Giấc mơ của chắc hẳn là một giấc mơ đẹp.
Kiều Niên mím môi, khẽ nói.
- Chúc ngủ ngon.
cô bước ra ngoài.
Khi Kiều Niên ngang qua phòng Cố Châu, cô th đèn vẫn còn mờ. Một thoáng bối rối thoáng qua trong mắt cô. Chẳng lẽ Cố Châu vẫn chưa lên?
đang làm gì dưới đó vậy?
Kiều Niên về phía phòng . Cô bật đèn, đóng cửa lại, đến bên cửa sổ.
Cô đang định kéo rèm, tắm rửa ngủ thì ánh mắt vô tình rơi vào đình viện.
Đèn trong đình viện vẫn còn sáng.
Cố Châu ngồi một trong đình. xa xăm, mặt kh biểu cảm, ện thoại đặt trên bàn đá.
Đôi mắt Kiều Niên thoáng hiện vẻ khó hiểu. Tại Cố Châu lại ngồi ngẩn ngơ trong đình viện?
Cô l ện thoại ra gọi cho Cố Châu.
Cuộc gọi vừa kết nối, Cố Châu lập tức bắt máy.
- Cố Châu, lại ngồi một trong đình viện? kh lên?
- Niên Niên, em lại quên tên ?
Giọng nói ủy khuất của Châu Châu vang lên từ ện thoại. Giọng nói vẫn khàn khàn như thường lệ, nhưng lại chút trẻ con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-680-rua-bon-cau.html.]
Khi Kiều Niên nghe th giọng , cô sững sờ!
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Châu Châu lại chạy ra ngoài?
Lúc mới về, chẳng gì đặc biệt xảy ra cả.
lẽ vì kh nghe th giọng Kiều Niên, Châu Châu cứ như đứa trẻ bị bỏ rơi vậy. nói với vẻ mặt ủy khuất.
- Niên Niên, em đã yêu khác , kh còn thích Châu Châu nữa ?
Kiều Niên cảm th như bị sét đánh.
Mọi chuyện kh hề dễ dàng với cô.
Chỉ chăm sóc một Cố Châu đã vất vả . Hơn nữa, Cố Châu lại hai nhân cách.
Tuy kh biết tại Châu Châu lại chạy ra ngoài, nhưng cô chỉ thể lập tức an ủi .
- Xin lỗi, xin lỗi, Châu Châu. Vừa em vô tình gọi nhầm tên!
- Được , tha thứ cho em! - Giọng nói của chút kiêu ngạo, dịu dàng, khiến ta mềm lòng.
Mỗi lần Kiều Niên gặp Châu Châu, cô đều nhẹ nhàng nói chuyện với , sợ sẽ làm sợ.
- Châu Châu, trời cũng đã muộn . lên lầu nghỉ ngơi ?
- Châu Châu nhớ em!
Giọng nói của nhẹ nhàng, giống với giọng ệu của Cố Kỳ, nhưng giọng nói lại trầm và khàn hơn.
Kiều Niên hơi sững sờ.
Chẳng lẽ mỗi lần Châu Châu xuất hiện đều là vì cô ?
Kiều Niên mỉm cười nói.
- Trời cũng đã tối . nên nghỉ ngơi sớm !
- Châu Châu muốn Niên Niên ôm!
Kiều Niên cảm th lời nói của Châu Châu gì đó kỳ lạ.
- Niên Niên, Châu Châu muốn ôm. Niên Niên, em xuống dưới được kh?
Kiều Niên rối bời.
Cũng vì kh nghe th Kiều Niên trả lời nên mới cẩn thận nói.
- Niên Niên nắm tay Châu Châu nhé?
Giọng nói của nghe thật nhỏ nhẹ, như đang cầu xin cô.
Tim Kiều Niên lỡ nhịp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.