Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 694: Kỳ Quái
Nói xong, Kiều Niên quay vào biệt thự.
Vừa bước được một bước, cổ tay đã bị túm l.
Cô quay lại, vẻ mặt hoang mang Cố Châu. Cô hỏi.
- vậy?
- đã bảo Trần Th mang túi phúc lên xe .
Kiều Niên thở phào nhẹ nhõm, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên môi. Cô rút tay ra khỏi tay Cố Châu, cùng bước ra ngoài.
Cố Châu lòng bàn tay trống rỗng của , cảm th một nỗi mất mát khó tả.
Khi hai bước đến cửa biệt thự, Trần Th đã chuẩn bị xong xe.
Trần Th đưa cho Kiều Niên một chiếc hộp gỗ tinh xảo, mỉm cười.
- Phu nhân, đây là túi phúc của cô.
Kiều Niên hơi sững sờ. Ánh mắt cô bị chiếc hộp gỗ thu hút. Cô cẩn thận nhận l từ tay Trần Th.
Chiếc hộp gỗ này được làm bằng gỗ trắc. Trên hộp khắc hình phượng hoàng, xung qu còn khảm những hạt ngọc bích màu x lục bảo.
Kiều Niên cẩn thận chạm vào hình phượng hoàng. Chiếc hộp này chắc hẳn đắt tiền.
Cô kh ngờ Cố Châu lại tỉ mỉ đến mức chuẩn bị một chiếc hộp tốt như vậy để cô cất túi phúc.
Kiều Niên mỉm cười với Cố Châu, vẻ mặt ngưỡng mộ nói.
- Em còn đang suy nghĩ xem nên dùng hộp nào để cất túi phúc. Em chọn ba bốn hộp , nhưng vẫn chưa hài lòng. Chỉ chiếc hộp mà chuẩn bị cho em là tốt nhất!
Ánh mắt Cố Châu rơi vào khuôn mặt tràn ngập nụ cười rạng rỡ của Kiều Niên.
Điều đó chứng tỏ Kiều Niên nói thật. Cô thích chiếc hộp này.
Cố Châu kh khỏi nhíu mày. hơi nheo mắt, ánh mắt càng thêm sâu thẳm. Môi mỏng mím lại thành một đường nhợt nhạt.
Trần Th đứng bên cạnh Kiều Niên với vẻ mặt phức tạp. tự hỏi liệu phu nhân còn cười tươi như vậy nếu biết chuyện giữa con gái lớn nhà họ Lục và Nhị thiếu gia kh.
chỉ là ngoài cuộc, kh nên nói thêm gì nữa.
Nếp nhăn của Cố Châu càng sâu hơn. Cuối cùng, hỏi.
- Em kh còn nhớ những gì đã nói với em tối qua ?
Kiều Niên chớp mắt, đôi mắt đẹp như hồ ly lấp lánh. Cô ngây thơ đáp.
- Em nhớ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-694-ky-quai.html.]
Quả táo Adam của Cố Châu nhấp nhô. Giọng càng lạnh hơn.
- Ừ.
Kiều Niên Cố Châu với vẻ mặt khó hiểu, kh biết vì Cố Châu lại kh vui.
- vậy? Em nói sai gì à?
- Kh.
Cố Châu vừa nói vừa mở cửa xe bước vào.
Kiều Niên Cố Châu từ phía bên kia xe bước vào, vẻ mặt khó hiểu. Cô ngồi ở ghế sau, mỉm cười.
- Cảm ơn đã giúp em chuẩn bị một chiếc hộp đẹp như vậy!
Cô kh hiểu đàn này lại nhỏ nhen đến thế. Cô vừa quên cảm ơn , mà đã nổi giận.
Kh hiểu , cô cảm th sắc mặt Cố Châu trầm xuống.
Th Trần Th lên xe, Cố Châu lạnh lùng nói.
- đợi lái xe đưa à?
Trần Th lập tức thẳng lưng, cứng ngắc thắt dây an toàn vội vàng khởi động xe.
đâu làm gì đâu. Nhị thiếu gia lại nổi giận?
Sáng nay Nhị thiếu gia vẫn còn vui vẻ. đột nhiên tâm trạng lại thay đổi?
Tâm trạng đàn thay đổi như thời tiết tháng Sáu.
im lặng lái xe, kh dám nói thêm lời nào.
Tại nhà họ Lục.
Lúc này, Lục lão phu nhân đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, vẻ mặt đau khổ. Ánh mắt bà mờ mịt đám hầu đang bận rộn, nhưng trong đầu lại nghĩ đến cháu gái lớn của .
Lúc này, Lục Kỳ đang đứng bên cạnh, vẻ mặt nghiêm túc dặn dò đám hầu.
Nhà họ Lục chìm trong nỗi buồn sâu thẳm, ngoại trừ hai trong thư phòng của Lục Châu.
Lục Châu và Lục Niên hôm nay đặc biệt vui mừng vì hôm nay em gái họ sẽ đến.
Nghĩ đến em gái, hai kh khỏi mỉm cười.
Lục Niên mỉm cười nhưng kh thể cười thêm được nữa. bước đến bên Lục Châu, nhỏ giọng hỏi.
- à, chúng ta thật sự kh nói cho bà nội biết ? Nếu bà nội biết em gái chúng ta vẫn còn sống mà chúng ta vẫn giấu chuyện này, bà chắc c sẽ nổi giận. Thậm chí thể dùng đến luật gia đình!
- Chỉ là gãy chân thôi mà. Kh gì to tát cả. Đến lúc đó, hai chúng ta sẽ ở lại bệnh viện cùng nhau, chăm sóc lẫn nhau trong phòng bệnh, được kh? - Lục Châu nói một cách thản nhiên, vẻ mặt thờ ơ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.