Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn

Chương 707: Ngụy Biện

Chương trước Chương sau

- Vì Đường của ta à?

Ở tuổi của Lục lão phu nhân, làm bà kh nhận ra Tưởng Nguyệt đang cố tình gây sự với Kiều Niên?

Chuyện của thế hệ sau kh liên quan gì đến bà, bà cũng kh muốn biết.

Tuy nhiên, bà sẽ kh bao giờ cho phép Tưởng Nguyệt cố ý gây khó dễ cho Kiều Niên bằng cách lợi dụng cháu gái lớn của .

- Cháu thật sự làm vậy là vì con gái lớn nhà họ Lục! - Tưởng Nguyệt yếu ớt giải thích.

- Nếu cô thật sự muốn tốt cho con bé, lại nói những lời ghen tức và buồn bã như vậy? - Lục lão phu nhân hung hăng nói.

Tưởng Nguyệt sợ đến mức lạnh sống lưng. Cô vội vàng lắc đầu, ủy khuất nói.

- Lục lão phu nhân, cháu kh cố ý. Cháu kh cố ý...

- Bà... Chẳng lão phu nhân vừa nhắc lại lời cô vừa nói ? - Kiều Niên thật sự kh muốn th Tưởng Nguyệt nói bậy, nên đã ngắt lời cô ta.

lẽ vì quá nóng vội nên cô suýt nữa đã gọi Lục lão phu nhân là bà nội.

May mà cô kịp thời đổi lời.

Nghĩ đến đây, Kiều Niên thở phào nhẹ nhõm. Nếu cô thật sự gọi Lục lão phu nhân là bà nội, chắc c những kia sẽ nghi ngờ.

Tuy Kiều Niên chỉ nói một câu ngắn gọn, nhưng bà Lục vẫn nghe th Kiều Niên nói. Ánh mắt bà thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Ánh mắt bà rơi vào khuôn mặt quen thuộc của Kiều Niên, một cảm xúc kỳ lạ dần dâng lên trong lòng.

Nếu kh nhầm thì lúc nãy cô muốn gọi bà là "bà nội"...

Những khác kh hề để ý đến lời nói lỡ lời của Kiều Niên. Ngay cả Tưởng Nguyệt cũng kh để ý.

Tưởng Nguyệt nóng lòng muốn giải thích với Lục lão phu nhân.

- Lục lão phu nhân, cháu thật sự kh biết hoa lục bình lại ý nghĩa tốt đẹp như vậy. Những gì cháu đọc trên mạng trước đây thể chưa đầy đủ. Cháu thành thật xin lỗi!

Bà Lục Tưởng Nguyệt với vẻ mặt lạnh lùng, toát ra vẻ nghiêm nghị.

- Tưởng Nguyệt, hôm nay nếu cô đến chúc phúc cho cháu gái lớn của ta thì cứ ở lại đây. Nếu kh thì xin hãy rời ngay lập tức!

Tưởng Nguyệt sững sờ. Cô cắn môi, bất lực Tống Vũ.

Tống Vũ do dự một chút tiến lên một bước để giúp Tưởng Nguyệt thoát khỏi tình huống này.

- Bà ơi, Tưởng Nguyệt kh cố ý đâu. Trước đây cô làm vậy là vì chị. Cháu nghĩ chị sẽ kh trách cô đâu.

Th vẻ mặt của bà Lục dịu đôi chút, Tống Vũ nói tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-707-nguy-bien.html.]

- Hôm nay là ngày giỗ của chị. Cháu nghĩ chị nhất định muốn th gia đình chúng ta hòa thuận hơn!

Tưởng Nguyệt nghe Tống Vũ nói, vẻ mặt biết ơn, gật đầu lia lịa.

Tống Vũ ngoan ngoãn. Lục lão phu nhân cũng quý Tống Vũ. Bà sống lâu như vậy, tự nhiên hiểu ý Tống Vũ.

Tống Vũ và Tưởng Nguyệt đều là con nuôi. Hơn nữa, vì hoàn cảnh tương tự nên họ hiểu nhau.

thì, Tưởng Nguyệt vẫn là nhà họ Cố. Thôi bỏ chuyện này !

Lục lão phu nhân Tưởng Nguyệt với ánh mắt đầy ẩn ý. Bà chỉ hy vọng Tưởng Nguyệt nói những lời đó chỉ vì Đường.

Tuy nhiên, chuyện này sẽ kh xảy ra nữa.

Lục lão phu nhân giơ tay lên vẫy nhẹ. Bà thở dài nói.

- Thôi , chuyện này sẽ qua thôi!

Lục lão phu nhân thực sự kh thể nói đây là hiểu lầm. Nếu nói ra, lẽ sẽ làm Kiều Niên đau lòng.

thì, Kiều Niên cũng đã vất vả thêu túi phúc . Túi phúc này chắc hẳn đã khiến cô tốn kh ít c sức.

Nghe lời Lục lão phu nhân nói, trái tim đang nghẹn lại trong cổ họng của Tưởng Nguyệt dần dần thả lỏng.

Cô vội vàng ngoan ngoãn nói,

- Cảm ơn Lục lão phu nhân đã kh bận tâm đến ều đó.

Nói xong, Tưởng Nguyệt chuẩn bị dâng hương cho con gái lớn nhà họ Lục.

Nét mặt Cố Châu lập tức trở nên lạnh lẽo. vội vàng ngăn Tưởng Nguyệt lại.

- Đợi đã.

Nụ cười trên mặt Tưởng Nguyệt dần đ cứng. Cô quay lại Cố Châu, ánh mắt lóe lên. Cô linh cảm kh lành nên hỏi.

- A Châu, vậy?

Nghe Tưởng Nguyệt nói, Cố Châu cau mày sâu hơn. Vẻ mặt trở nên nghiêm túc khi hỏi.

- Lại quên mất thân phận của ?

Tưởng Nguyệt chớp mắt tỏ vẻ khó hiểu.

- Cô quên lời nhắc nhở của cô à!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...