Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 772: An Toàn
Trong lòng Kiều Niên biết rằng những lời này lẽ hơi khó hiểu với những đứa trẻ khác, nhưng Tiểu Thi là một đứa trẻ th minh. Cô tin rằng Tiểu Thi thể hiểu được lời nói.
Tiểu Thi cúi đầu, hàng mi dài rũ xuống. Cổ họng cô bé chút khó chịu, mắt nóng bừng như sắp khóc.
Lần cuối cùng cô cảm giác như vậy là khi cô nhận ra mẹ đang khóc thầm vào ban đêm. Chỉ khi đó cô mới biết rằng mẹ cũng đang đau đớn!
Vì vậy, cô càng cố gắng kiếm tiền để nuôi sống bản thân và mẹ.
Nhưng cô vẫn kh th mẹ vui vẻ.
Phía trước lại một đèn đỏ. Kiều Niên dừng xe. vẻ mặt buồn bã của Tiểu Thi, cô nhẹ nhàng xoa đầu cô bé và nói.
- Tiểu Thi, sau này hãy là một đứa trẻ đơn giản. Đừng tạo áp lực cho bản thân. Muốn cười thì cứ cười. Muốn khóc thì cứ khóc! Mọi quý mến và sẽ cưng chiều cháu. Sau này cháu sẽ hạnh phúc!
Nói xong, Kiều Niên mơ hồ nhớ lại những lời trai đã nói với .
Trước đây, cô cảm động trước những lời trai nói, nhưng giờ đây, cô chợt hiểu ra ý tốt của !
Cả hy vọng cô sẽ hạnh phúc hơn, kh bị những thứ khác ràng buộc.
Nhưng giờ cô hy vọng Tiểu Thi cũng sẽ hạnh phúc hơn. Nói cách khác, cô đã coi Tiểu Thi như nhà .
Nhận ra ều này, Kiều Niên hơi sững sờ.
cô quá cô đơn kh? Khi gặp được từng trải qua những ều tương tự, cô kh khỏi mong muốn đó được hạnh phúc.
Hay là vì cô nhớ con ?
Đứa con tội nghiệp của cô đã rời xa thế giới này trước khi nó kịp th thế giới này.
Giá như chúng vẫn còn ở đây. Như vậy, cô sẽ kh cảm th cô đơn.
- Cô Niên Niên, cảm ơn cô đã nói cho cháu biết ều này. Cháu hiểu ! - Tiểu Thi cười rạng rỡ, cảm kích nói.
Nghe Tiểu Thi nói vậy, Kiều Niên thu hồi ý nghĩ, mỉm cười.
- ngoan nhé!
Tim cô bé bất giác đập thình thịch, lại đập nh hơn.
Kh hiểu , cô đặc biệt thích nghe cô Niên Niên nói chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-772-an-toan.html.]
Cô Niên Niên thật sự dịu dàng. Ở bên cô Niên Niên, cô cảm th an tâm. Cô kh khỏi muốn ở bên cô Niên Niên nhiều hơn nữa.
Cô muốn sống với cô Niên Niên suốt đời. Cô cảm th nếu ở bên cô Niên Niên, chắc c sẽ được sống hạnh phúc, đúng như cô Niên Niên đã nói.
Điều khiến cô bé băn khoăn nhất là chưa bao giờ cảm th an tâm như thế này khi ở bên mẹ.
Chẳng lẽ mẹ đã ốm liệt giường, kh thể lúc nào cũng che chở cho cô?
Hơn nữa, những gì mẹ dạy cô hoàn toàn khác với những gì cô Niên Niên đã dạy.
Mẹ vẫn luôn nói rằng trên đời này ai cũng chỉ thích những đứa trẻ ngoan ngoãn, chỉ thích những đứa trẻ đáng thương. Nếu cô bé giả vờ đáng thương, khác sẽ thương hại cô.
Tuy cô kh thích giả vờ đáng thương, nhưng nếu kh làm vậy, mẹ sẽ giận.
Cô Niên Niên đã dạy cô cách sống là chính và kh nên nghĩ quá nhiều đến cảm xúc của khác.
Cô bé thích cảm giác mà cô Niên Niên đang nói đến. Cô cũng muốn trở thành như cô Niên Niên đang nói.
Trong lòng cô biết rằng như vậy sẽ hạnh phúc hơn.
Đang lúc cô đang phân vân kh biết nên nghe lời cô Niên Niên hay nghe lời mẹ thì xe dừng lại.
Tiểu Thi hoảng hốt.
Giờ cô sắp được gặp bố .
Cô tự hỏi liệu bố thích kh.
- Đừng lo, bố chắc c sẽ thích cháu! - Kiều Niên mỉm cười dịu dàng với Tiểu Thi và nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.
- Cháu cứ là chính !
Tim cô bé bắt đầu đập loạn xạ.
Kiều Niên giúp Tiểu Thi tháo dây an toàn. Cô xuống xe trước, đến cửa phụ phía trước mở cửa.
Kiều Niên đưa tay cho Tiểu Thi.
- Xuống xe !
Ánh mắt Tiểu Thi rơi vào tay Kiều Niên. Bàn tay cô trắng trẻo, th tú, những ngón tay thon dài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.