Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 777: Cháu Muốn Làm Mẹ Của Thằng Bé
Ban đầu, bà Cố cảm th Kiều Niên kh còn duyên phận với gia đình nữa. Tuy nhiên, khi nghe Kiều Niên nói, một thoáng ngạc nhiên hiện lên trong mắt bà.
Bà Cố vội vàng nói với vẻ mặt nghiêm túc.
- Bà đương nhiên là nói thật! Chuyện này làm bà thể nói dối cháu được? Tiểu Kỳ đã nói với bà như vậy!
Lòng Kiều Niên rối bời.
Tuy vui khi Cố Kỳ nói được như vậy, nhưng giờ cô kh biết làm gì.
Lúc đó, Cố Kỳ nói vậy vì bé vẫn chưa tìm được mẹ ruột.
Cô nhớ lúc Cố Kỳ bị bệnh, câu bé cứ gọi cô là Mẹ.
Trong lòng cô biết Cố Kỳ khao khát tìm được mẹ.
Cô vẫn còn nhớ giọng nói của Cố Kỳ. Nó nhẹ nhàng như một miếng bánh mì ngọt.
Trong khoảnh khắc, cô cảm th Cố Kỳ đang gọi .
Thì ra Cố Kỳ thật sự muốn cô làm mẹ của bé.
Bà Cố nhận th vẻ mặt mâu thuẫn của Kiều Niên, liền chân thành nói.
- Niên Niên, đừng ép buộc. Nếu cháu bằng lòng chấp nhận Tiểu Kỳ thì tốt. Nếu cháu kh muốn chấp nhận Tiểu Kỳ thì cũng chẳng cả. Bà sẽ nói rõ với thằng bé.
Khi Kiều Niên nghe th lời của bà Cố, cô vội vàng lắc đầu.
- Bà ơi, kh cần đâu...
Ánh mắt bà Cố thoáng hiện vẻ ngạc nhiên. Bà Kiều Niên với vẻ mặt khó hiểu.
- Bà ơi, thật ra cháu bằng lòng làm mẹ của Tiểu Kỳ! - Kiều Niên kiên quyết nói.
Nói xong, Kiều Niên thở phào nhẹ nhõm. Thật ra, cô cũng kh biết tại lại nói như vậy. Cô chỉ biết thật sự muốn làm mẹ của Cố Kỳ và Tiểu Thi.
Trước khi gặp Cố Kỳ và Tiểu Thi, cô luôn nghĩ kh thể chấp nhận những đứa trẻ khác.
Sau khi các con mất , cô khó mà chấp nhận thêm bất kỳ đứa con nào nữa.
Mỗi khi th những đứa trẻ khác, cô lại nghĩ đến hai đứa con đã mất từ lâu. Trong lòng cô chỉ còn lại nỗi buồn.
Tuy nhiên, Cố Kỳ và Tiểu Thi lại mang đến cho cô một cảm giác khác.
Chúng khiến cô nhớ đến những đứa con của , và cô kh khỏi nghĩ chúng như con ruột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-777-chau-muon-lam-me-cua-thang-be.html.]
Vừa , khi nghe bà Cố nói Tiểu Kỳ sẵn lòng để cô làm mẹ, cô đã vui mừng. Cảm giác như cô biết con vẫn còn sống.
Cảm giác này thật kỳ lạ.
Bà Cố Kiều Niên với ánh mắt trìu mến, mỉm cười dịu dàng, nhưng trong mắt vẫn hiện lên một tia buồn bã.
Mặc dù cái kết vẻ hoàn hảo, nhưng Niên Niên vẫn chịu đựng.
Bà Cố là coi trọng truyền thống. Vì Kiều Niên đã đồng ý nhận Cố Kỳ, nên họ nên tổ chức một buổi lễ.
Bà trầm ngâm một lát hỏi.
- Niên Niên, cháu nghĩ khi nào chúng ta thể tổ chức buổi lễ?
Kiều Niên nghe bà Cố nói, cô khẽ lắc đầu.
- Chuyện này kh cần vội. Tiểu Kỳ đã đồng ý, cháu muốn sau này đích thân hỏi thằng bé. Nghi lễ kh quan trọng!
Nghe cô nói, bà Cố gật đầu đồng ý.
- Được, chúng ta sẽ làm theo lời cháu!
Th Kiều Niên vẫn còn vẻ mặt lo lắng, hình ảnh Cố Châu hiện lên trong đầu bà Cố. Bà lo lắng hỏi.
- Cháu còn bận tâm chuyện A Châu giấu cháu kh?
- Kh ạ!
- A Châu đối xử tệ với cháu kh?
Kiều Niên kh khỏi mỉm cười.
- Bà nội, bà đừng lo. đối xử với cháu tốt.
- Vậy vừa cháu nghĩ gì vậy? - Bà Cố kh nhịn được hỏi.
Ánh mắt Kiều Niên rơi vào mặt bà Cố. Cô đã phái đón mẹ ruột của Cố Kỳ . Chỉ là kh biết khi mẹ ruột của Cố Kỳ trở về thì mọi chuyện thay đổi kh.
Tuy nhiên, cô kh thể nói thẳng với bà Cố chuyện này được. Vì vậy, cô mỉm cười nói.
- Bà ơi, cháu chỉ đang nghĩ đến c việc thôi.
Bà Cố thở phào nhẹ nhõm. Bà cứ tưởng Kiều Niên vẫn còn chút bất mãn với Cố Châu. Giờ nghe Kiều Niên nói vậy, bà mỉm cười nói.
- Cháu đừng quá mệt mỏi. C việc của cháu còn dài dài. Nghỉ ngơi thêm !
Chưa có bình luận nào cho chương này.