Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 783: Bất Hiếu
lẽ trên đời này kh còn đứa con nào bất hiếu hơn nữa.
Nụ cười trên mặt Tiểu Thi tắt ngấm. Cô nhớ lại những lời cô Niên Niên đã nói với trên đường đến nhà họ Cố.
Cô Niên Niên là ấm áp, cô cảm th an toàn khi ở bên cô Niên Niên.
Tiểu Thi Kỳ đang buồn bã trong ện thoại và nói.
- à, chuyện này kh nên giải quyết như vậy. luôn bên cạnh động viên và chăm sóc là cô Niên Niên Niên. Hai chúng ta gặp nhau chỉ là một sự tình cờ. Nếu hai chúng ta kh gặp nhau, nếu chúng ta kh là em ruột, sẽ kh bao giờ tìm được mẹ. Chẳng lẽ sẽ sống như một đứa trẻ kh mẹ suốt đời ? Chẳng quá đáng thương !
Tiểu Thi th Cố Kỳ ngẩng đầu lên liền nói tiếp.
- Lúc ở nhà, em đã hy vọng Tiểu Kỳ thể sống hạnh phúc hơn. Hình như mẹ cũng nghĩ vậy!
Mắt Cố Kỳ sáng lên, tim đập nh.
- Em thật sự nghĩ vậy ?
- Đương nhiên . Trước đây em còn thuyết phục mẹ tìm một cha mới nữa! - Tiểu Thi cười rạng rỡ.
Cô bé như nghĩ ra ều gì đó, nhíu mày, tỏ vẻ kh đồng tình.
- Tiểu Kỳ, nếu vứt bỏ cô Niên Niên và quên cô chỉ vì giờ đã tìm được mẹ, chẳng là quá vô tâm ? Trước đây em nghe thầy cô nói rằng đây kh là một đứa trẻ ngoan. Trẻ ngoan biết phân biệt đúng sai. Kh được để cảm xúc chi phối!
Nghe lời Tiểu Thi, nỗi bất an trong lòng Cố Kỳ dần tan biến, cảm giác tội lỗi cũng vơi nhiều.
Em gái nói đúng.
Trước khi tìm được mẹ, đã nói với bà cố rằng muốn cô Niên Niên làm mẹ.
Kh thể nuốt lời.
Hơn nữa, cô Niên Niên đối xử với tốt.
Kh thể nuốt lời.
- Được ! Chúc em ngủ ngon. Tạm biệt!
- Chúc ngủ ngon!
Vừa cúp máy, tiếng gõ cửa.
Tiểu Thi nhét ện thoại xuống gối, nghiêng đầu ra cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-783-bat-hieu.html.]
- Mời vào!
Lúc này, cửa mở.
Tiểu Thi th cô Niên Niên mặc bộ đồ ngủ trắng bước vào.
Dưới ánh đèn, cô Niên Niên tr như một thiên thần. Làn da trắng như tuyết, khiến cô bé sững sờ trong giây lát.
Tuy nhiên, Tiểu Thi nh chóng phản ứng lại. Cô ngồi dậy, ngoan ngoãn chào cô Niên Niên.
- Chào cô Niên Niên!
Với nụ cười dịu dàng trên môi, Kiều Niên bước đến bên giường và ngồi xuống. Cô đỡ Tiểu Thi nằm xuống và đắp chăn cho cô bé. Sau đó, cô chui xuống dưới chăn của Tiểu Thi, hai nằm cạnh nhau trên giường.
Trước đây, cô bé luôn ngủ một . Giờ đây, khi cô Niên Niên nằm cạnh, tim cô kh khỏi đập loạn xạ.
Cô cảm th cả chăn ấm lên, kh khỏi chìm vào trong đó.
Kiều Niên Tiểu Thi nghiêm túc, nhẹ nhàng hỏi.
- Tiểu Thi, cháu đến An thành một à? Cháu đã quen kh ngủ cùng mẹ ?
Tiểu Thi lắc đầu, ngoan ngoãn nói.
- Cô Niên Niên, cô đừng lo cho cháu. Cháu sẽ kh bị ảnh hưởng đâu. Khi ở nhà, cháu tự ngủ một !
Nụ cười trên mặt Kiều Niên cứng đờ. Cô khó hiểu hỏi.
- Vậy cháu bắt đầu ngủ một từ khi nào?
Tiểu Thi hơi bĩu môi, nghiêm túc suy nghĩ nói.
- Cháu đã ký ức từ hồi hơn hai tuổi . Lúc đó cháu ngủ một !
Nghe Tiểu Thi nói vậy, Kiều Niên kh hiểu cảm th khó chịu. Cô thắc mắc hỏi.
- Vậy cháu kh ngủ cùng mẹ?
- Mẹ bị bệnh. Bác sĩ nói mẹ hình như thần kinh kh tốt. Chỉ cần cử động một chút là mẹ sẽ tỉnh. Nếu cháu ngủ cùng mẹ, mẹ sẽ kh ngủ được! - Tiểu Thi nói như lớn.
- Cô Niên Niên, cháu gan lắm kh? Cháu đã tự ngủ được từ nhỏ !
- Đúng vậy, Tiểu Thi quả là một đứa trẻ gan dạ! - Kiều Niên mỉm cười khen ngợi.
Tuy nhiên, nỗi nghi ngờ của cô ngày càng lớn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.