Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 810: Không Đáng Sống!
Tô Tuyết lại thể đối xử với như vậy?
Một phụ nữ phóng túng như vậy, thật kh đáng sống!
Kiều Sơn nổi giận đùng đùng. Ông kh còn nghe lời khác nữa. Ông hất tay Kiều Hân ra, túm tóc Tô Tuyết, đập đầu bà vào tường.
- A... - Tô Tuyết hét lên đau đớn.
Bao năm qua, bà được nu chiều, bà thể chịu đựng nỗi đau này?
th mặt Tô Tuyết đầy máu, Kiều Hân đau đến mức nước mắt rơi lã chã. Cô vội vàng chạy đến, che c cho Tô Tuyết phía sau. Cô khóc.
- Bố ơi, bố kh được đánh mẹ nữa. Mẹ tuy đã làm sai, nhưng mẹ đã sửa sai, đã bị phạt . Nếu bây giờ bố đánh c.h.ế.t mẹ thì bố sẽ làm ? Con và trai sẽ ra ? Bố ơi!
Kiều Sơn dần dần tỉnh táo lại. Ánh mắt chằm chằm vào Tô Tuyết. Nếu hy sinh mạng sống để g.i.ế.c con khốn này thì cũng chẳng đáng!
Lửa giận trong lồng n.g.ự.c Kiều Sơn bùng cháy. Ông biết Tô Tuyết gần đây đang cố gắng l lòng , nhưng nghĩ đến chuyện Tô Tuyết từng qua lại với đàn khác, kh thể kiềm chế được cơn giận trong lòng.
Thở hổn hển, chỉ tay ra cửa và hét lớn.
- Đi ra ngoài!
Kiều Hân thở phào nhẹ nhõm. Cô sẽ đưa mẹ đến bệnh viện sau. Cô tự hỏi kh biết mẹ sẽ mất bao lâu để hồi phục.
Nghĩ vậy, Kiều Hân đỡ Tô Tuyết ra khỏi phòng.
Hai vừa được vài bước thì Kiều Hân nhận ra Kiều Niên cũng đã đến.
Mắt Kiều Hân hơi nheo lại. Cô lập tức hiểu ra.
Trước đây, bố mẹ hòa thuận. Hai sắp tái hôn. Chắc c là do Kiều Niên đến gieo rắc bất hòa trước mặt bố nên bố mới đánh mẹ.
Kiều Niên quả thực giống như một bóng ma lang thang!
Tuy Kiều Hân muốn Kiều Niên c.h.ế.t , nhưng cô biết rõ kh thể tiếp tục trêu chọc Kiều Niên nữa.
Cô tự hỏi Kiều Niên đã cho Cố Châu uống loại thuốc mê gì để khiến nghe lời cô ta.
Hơn nữa, Kiều Niên trước đây còn trồng được một ít thảo dược quý. Giờ cô đã là viện trưởng của một trường đại học.
Kiều Niên hiện tại đã xuất chúng đến mức thể đứng đầu cả An Thành.
Cô kh muốn trêu chọc Kiều Niên. Thứ nhất, cô kh muốn Kiều Niên tấn c nhà họ Kiều. Nhà họ Kiều kh thể chịu đựng được nữa. Thứ hai, cô kh muốn Kiều Niên nhắm vào mẹ nữa.
Một nụ cười dịu dàng hiện lên trên khuôn mặt Kiều Hân. Cô lễ phép chào Kiều Niên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-810-khong-dang-song.html.]
- Chị, chị về . Tối nay chúng ta cùng ăn cơm nhé?
Ăn cơm?
Kiều Niên cảm th Kiều Hân đã lớn . Cô ta kh còn là tiểu bạch liên nhỏ bé ngày nào nữa.
Xem ra những ngày sắp tới sẽ còn thú vị hơn nữa.
- Kh cần ăn cơm nữa. Dù thì cũng đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Kiều . Nếu ở lại ăn cơm, chắc nhà cô sẽ giận lắm! - Kiều Niên cười nói.
Th vẻ mặt Kiều Hân kh thay đổi, cô nói tiếp.
- Còn nữa, cô kh cần gọi là chị nữa.
Kiều Hân mỉm cười.
Mặt Tô Tuyết bầm tím sưng húp. Khi th Kiều Niên, ánh mắt bà tràn ngập hàn độc, như muốn xé xác Kiều Niên ra từng mảnh.
Một nụ cười dịu dàng hiện lên trên khuôn mặt Kiều Niên khi cô mỉm cười với Tô Tuyết.
Tô Tuyết tức giận đến mức phun ra một ngụm m.á.u ngất .
- Mẹ ơi, mẹ ơi, tỉnh lại ! - Kiều Hân hoảng hốt hét lên.
Th Tô Tuyết vẫn bất động trong vòng tay , cô vội vàng gọi hầu.
- Ai đó, làm ơn đưa mẹ đến bệnh viện!
Kiều Niên thản nhiên ngang qua Tô Tuyết và Kiều Hân lái xe .
Trong cơn hoảng loạn, Kiều Hân và hầu đưa Tô Tuyết đến bệnh viện. Tô Tuyết được đưa vào phòng phẫu thuật. Kiều Hân đứng c gác một ngoài phòng cấp cứu, đầu óc rối bời.
Đúng lúc này, ện thoại của Kiều Hân đột nhiên reo lên.
Kiều Hân bực bội l ện thoại ra. th tên gọi, vẻ mặt cô cứng đờ.
Kiều Hân vội vàng lau nước mắt. Cô ngồi thẳng dậy, cố gắng giữ bình tĩnh mới nghe máy.
Một nụ cười nhẹ hiện lên trên khuôn mặt Kiều Hân, cô ngọt ngào chào hỏi.
- Chị Mạn Mạn!
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên trong ện thoại.
- Hân Hân, hôm nay chị sẽ đến An Thành. Khi nào em rảnh? Chúng ta gặp nhau nhé?
Chưa có bình luận nào cho chương này.