Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 82: Buổi Hẹn Hò Thế Nào
Bà Cố lại l di chúc ra, viết tên Kiều Niên vào chỗ trống dành cho thừa kế.
Triệu Thiến cúi mặt, che giấu vẻ thất vọng trong mắt.
nh, cô nở một nụ cười tươi rói.
Bà Cố cẩn thận đặt vân tay lên di chúc trước khi cất lại vào tủ.
Th Triệu Thiến vẫn mỉm cười, bà Cố biết Triệu Thiến hài lòng với quyết định của , bà càng thêm hài lòng.
- Thiến Thiến. Niên Niên là một cô gái hiểu chuyện. Sau này con bé sẽ làm trụ cột cho cả nhà họ Cố. Bà tin rằng con bé nhất định sẽ chăm sóc tốt cho mọi trong nhà họ Cố. Con bé sẽ kh bạc đãi cháu đâu. - Bà Cố nắm tay Triệu Thiến, nhẹ nhàng nói.
Triệu Thiến chưa kịp nói một câu, thì bà Cố đã nói tiếp.
- Từ nhỏ bà đã chuẩn bị của hồi môn cho cháu . Đừng lo, bà nội cũng sẽ kh phụ lòng cháu đâu.
Mắt Triệu Thiến đỏ hoe. Cô lắc đầu thật mạnh, nghẹn ngào nói.
- Bà nội, cháu mong bà sống đến trăm tuổi. Cháu muốn ở bên cạnh bà cả đời. Cháu kh ngại kh tài sản gì cả. Cháu cũng tin tưởng chị dâu thể chăm sóc tốt cho cả nhà họ Cố!
Cố lão phu nhân biết Triệu Thiến đang nói thật lòng .
Đứa nhỏ này từ nhỏ chỉ biết một ều: hiếu thảo.
Những thứ khác, nó biết ít.
Lúc còn sống, bà giúp Triệu Thiến tìm một chồng tốt.
Kiều Niên chỉ nghe Triệu Thiến nói về , sau đó kh nghe th gì nữa. Cô thẳng xuống lầu.
Đi được vài bước, cô th Cố Châu từ trong phòng ra. đứng ở hành lang, mặt tái mét.
- đang tìm .
Kiều Niên vội vàng bước về phía Cố Châu, nói.
- Chờ một chút. - Vừa nói, Kiều Niên vừa vào phòng l ra một lọ thuốc.
Vừa định đưa cho Cố Châu, cô nghe th Cố Châu hỏi.
- Buổi xem mắt của em thế nào?
Kiều Niên sững một chút.
Cô biết . Cô vẫn luôn tự hỏi tại Trần Th lại biết cô ở quán cà phê hôm nay khi cô ra khỏi nhà một .
Vậy ra Cố Châu đã sắp xếp theo dõi cô.
Xem kìa, giờ ta đến đây để thẩm vấn cô.
Kiều Niên chắp tay sau lưng, ngẩng đầu lên. Một nụ cười tươi tắn hiện lên trên khuôn mặt cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-82-buoi-hen-ho-the-nao.html.]
- chủ Cố, kh tự tin ? Nói xem, trên đời này bao nhiêu đàn thể sánh bằng ?
Ba chữ “ chủ Cố” khiến Cố Châu sững sờ một lúc.
Vầng trán đang nhíu chặt của dần giãn ra. dựa vào cửa, khuôn mặt nhỏ n của phụ nữ đang nghiêng về phía một cách tinh nghịch.
cảm th vô cùng hài lòng.
- Em tìm làm gì? - Cố Châu xuống Kiều Niên.
Ánh mắt dừng lại trên đôi môi đỏ mọng của cô. Kh hiểu , kh thể rời mắt.
- Thuốc của đây. - Kiều Niên lắc lắc lọ thuốc, để một viên thuốc rơi vào lòng bàn tay, đưa đến bên môi Cố Châu.
- Này, thử xem. - Giọng ệu của Kiều Niên như thể đã chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn cho Cố Châu nếm thử.
Tuy nhiên, khi Cố Châu viên thuốc tròn tròn như bùn đất trong tay Kiều Niên, chỉ thể nhíu mày.
- Cái này ăn được kh?
Th Cố Châu rõ ràng kh để ý đến viên thuốc, Kiều Niên kiên nhẫn giải thích.
- Tuy tr xấu xí nhưng hiệu quả. Tốt cho sức khỏe.
Kiều Niên nói xong, th Cố Châu há miệng định nói. Kh chút do dự, cô nhét viên thuốc vào miệng .
Cố Châu vốn kh muốn ăn, nhưng vừa vào miệng, đã ngửi th mùi dâu thoang thoảng. Cũng kh đến nỗi tệ như tưởng tượng.
Trước đây, Kiều Niên đã ều chỉnh c thức của viên thuốc Thần Kỳ Toàn Phục này nhiều lần. Vì lo Cố Châu kh quen mùi, cô còn thêm hương dâu vào c thức.
- Th thế nào? - Kiều Niên Cố Châu với vẻ mong đợi.
Cô hơi lo Cố Châu sẽ kh thích mùi này.
- Kh tệ. - Cố Châu bình tĩnh nói, vẻ mặt hờ hững.
Kiều Niên Cố Châu chăm chú.
Th vẻ kh ghét, cô mỉm cười nhét lọ thuốc vào tay Cố Châu.
- Trước bữa trưa và bữa tối mỗi bữa một viên.
Cố Châu ngơ ngác lọ sứ x trắng trong tay .
- Đi ăn thôi! - Kiều Niên mỉm cười với Cố Châu.
Th chần chừ kh muốn nói, cô hỏi với vẻ khó hiểu.
- còn muốn nói gì với nữa kh?
- Em làm hiệu trưởng trường An được bao lâu ? - Giọng nói của Cố Châu vẫn lạnh lùng, dễ nghe như mọi khi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.