Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 823: Lo Lắng Cho Tiểu Thi
- Hả? Chẳng lẽ cô đã nghi ngờ thân phận của Tiểu Kỳ ? - Lâm Đào ngạc nhiên hỏi.
Tiểu Thi đứng cạnh Lâm Đào, vẻ mặt lo lắng. Cô chằm chằm vào Lâm Đào đang nghe ện thoại kh chớp mắt.
- Cô ta kh nghi ngờ thân phận của Tiểu Kỳ. Lâm Đào, bảo Tiểu Thi nghe máy! - Kiều Niên nói.
Điện thoại của Lâm Đào đã để chế độ loa ngoài. Nghe Kiều Niên nói, cô đưa ện thoại cho Tiểu Thi đang sốt ruột.
Khi Tiểu Thi nhận ện thoại, cô bé cứ ngỡ kh chuyện gì xảy ra. Cô bé vui vẻ gọi.
- Cô Niên Niên!
- Ừm!
Tiểu Thi phấn khởi hỏi.
- Cô Niên Niên, cô th mẹ cháu kh?
Nghe th giọng Tiểu Thi, Kiều Niên thở dài bất lực.
- Vừa gặp mẹ cháu, nhưng giữa mẹ và cô chút hiểu lầm. Kh biết mẹ cháu giận kh nhỉ?
Kiều Niên cảm th cần làm rõ chuyện này trước.
Tiểu Thi hai tay cầm ện thoại. Nghe th lời Kiều Niên, cô nhớ lại vẻ mặt giận dữ của mẹ.
Tiểu Thi hơi mím môi, lo lắng hỏi.
- Tiểu Kỳ, kh chứ? bị mẹ dọa à?
Điện thoại của Kiều Niên cũng đang bật loa ngoài.
Nghe giọng nói của cô bé, cô biết cô bé quan tâm đến Cố Kỳ, nhưng vẫn chút buồn bã.
Lúc này, Kiều Niên mới hoàn toàn nhận ra Tống Mạn trước đây lẽ đã từng nổi nóng với Tiểu Thi.
Tiêu Thi hiểu tính tình của Tống Mạn, nên cô bé lo lắng Cố Kỳ sẽ bị tổn thương.
Kiều Niên kh biết Tiểu Thi sống sót thế nào, cũng kh biết cô bé đã xử lý tình huống của Tống Mạn ra . Cô kh khỏi lo lắng cho cô bé.
Cố Kỳ muốn trả lời Tiểu Thi, nhưng kh muốn Tiểu Thi buồn, nên Kiều Niên cầu cứu.
Kiều Niên nhận được tín hiệu của Cố Kỳ, liền an ủi Tiểu Thi.
- Đừng lo, trai cháu kh !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-823-lo-lang-cho-tieu-thi.html.]
Khi Tiểu Thi nghe Kiều Niên nói, cô kh khỏi tự trách . Cô áy náy nói.
- Cháu xin lỗi cô Niên Niên. Mẹ cháu kh khỏe, cháu đã làm phiền cô !
Khi Kiều Niên nghe th lời Tiểu Thi, lòng cô đau nhói kh thể kiềm chế.
Lời nói của Tiểu Thi pha lẫn chút áy náy, nhưng lời nói lại mạch lạc, như thể cô bé đã nói ều này nhiều lần .
Tiểu Thi rõ ràng chỉ là một đứa trẻ. Chẳng lẽ lúc trước, khi ở bên Tống Mạn, cô bé thường xuyên xin lỗi khác vì tâm trạng Tống Mạn kh ổn định?
Lòng Kiều Niên kh khỏi đau nhói. Cô bé chỉ là một đứa trẻ năm tuổi, tại lại chịu đựng nhiều như vậy?
Kiều Niên kh nhịn được hỏi.
- Tiểu Thi, cháu tạm thời kh về trước...
Cầm ện thoại bằng cả hai tay, Tiểu Thi lắc đầu, từ chối lời đề nghị của Kiều Niên.
- Cô Niên Niên, cháu về thôi!
Kiều Niên nhíu mày. Cô nhớ lại bộ dạng Tống Mạn lúc đánh Cố Kỳ. Cô do dự một chút hỏi.
- Hay là cô Lâm Đào đưa cháu về nhé?
Kiều Niên lo lắng khi Tống Mạn ở một với Tiểu Thi.
Cô thực sự kh nỡ Tống Mạn đánh cô bé.
Tiểu Thi nắm chặt tay, do dự một chút. Cô Niên Niên và cô Lâm Đào đã giúp cô nhiều , cô kh nên làm phiền họ nữa. Cô lắc đầu, ngoan ngoãn nói.
- Cô Niên Niên, đừng lo. Cháu tự về được. Mẹ sẽ kh làm gì cháu đâu. Dù thì bà cũng là mẹ cháu. Bà chăm sóc cháu tốt. Bà yêu cháu.
Kiều Niên im lặng một lúc. Cô kh biết nói gì. Giờ cô là mẹ hợp pháp của Cố Kỳ, nên cô chăm sóc con. Dù chuyện này đến đâu cũng kh ai thể trách cô được.
Nhưng giờ giám hộ của Tiểu Thi là Tống Mạn. Cô ta chẳng liên quan gì đến cô. Nếu cô đưa Tiểu Thi , thể cô sẽ phạm pháp.
Nghĩ đến đây, Kiều Niên càng nhíu mày.
- Tiểu Thi, nếu chuyện gì thì gọi cho cô nhé! - Kiều Niên lo lắng dặn dò.
Sau khi Kiều Niên cúp máy, Cố Kỳ càng nhíu mày.
Nghĩ đến cảnh em gái quay lại đối đầu với Tống Mạn, tim như nhảy vọt lên tận cổ họng. lo lắng hỏi.
- Nhỡ bà đánh em gái con thì ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.