Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 827: Sợ Mất Cô
Tống Mạn lắc đầu, kéo Tiểu Thi ngồi xuống ghế sofa.
- Mẹ kh đâu. Con đừng lo!
- Nhưng trên đất m.á.u kìa. Làm mẹ thể kh chứ? - Giọng nói của cô bé thoáng chút buồn bã.
Trước đây, mỗi khi mẹ quá khích, mẹ sẽ tự làm bị thương. Tay chân mẹ vẫn còn dấu vết thương cũ.
Cô bé vội vàng kéo tay Tống Mạn.
- Để con xem mẹ bị thương ở đâu!
Th Tiểu Thi lo lắng cho như vậy, Tống Mạn thở phào nhẹ nhõm. Tiểu Thi thực sự yêu cô.
- Đừng lo, lần này mẹ kh đâu. Mẹ chỉ hơi bướng bỉnh một chút thôi mà!
- Tại ? - Tiểu Thi Tống Mạn với vẻ mặt khó hiểu. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì giữa trai cô và mẹ vậy?
Khi nghe câu hỏi của Tiểu Thi, cô liền nói ra cái cớ mà đã nghĩ từ lâu.
- Tiểu Thi, con còn nhớ vừa con bảo vệ Kiều Niên kh?
Tiểu Thi cúi mặt xuống kh nói gì. Trong lòng trai, cô Niên Niên là một vô cùng quan trọng. lẽ vì chuyện này mà trai và mẹ đã cãi nhau.
Tống Mạn nghĩ đã sai, nên buồn bã nói tiếp.
- Vừa , con bảo vệ Kiều Niên. Điều đó khiến mẹ cảm th con muốn sống với cô và kh bao giờ muốn mẹ nữa. Mẹ cảm th con kh còn yêu mẹ nữa. Con yêu Kiều Niên hơn.
- Mẹ ơi, ều đó sẽ kh xảy ra. Mẹ là con yêu thương nhất. Vừa ...
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Trước khi kịp nói hết câu, cô kh biết giải thích thế nào, bởi vì cô đã đồng ý với trai che giấu chuyện hai đã hoán đổi thân phận.
Theo Tống Mạn, sự im lặng đó nghĩa là cô bé thích Kiều Niên. Tống Mạn đáng thương nói.
- Mẹ biết mẹ kh đủ năng lực chăm sóc con, nhưng mẹ vẫn muốn con chăm sóc mẹ. Thái độ hiện tại của con đã chứng minh con thích Kiều Niên . lẽ theo thời gian, con đã coi Kiều Niên là con yêu nhất ! Nhưng con là con của mẹ, làm mẹ thể chịu đựng được việc con ở bên phụ nữ khác chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-827-so-mat-co.html.]
Tiểu Thi vội vàng lắc đầu, khẳng định.
- Kh, con sẽ kh. Sau này con chỉ ở bên mẹ thôi. Mẹ là đối xử tốt nhất với con trên đời này!
- Tiểu Thi, mẹ hiểu hết những gì con nói, nhưng thái độ lúc đó của con làm mẹ đau lòng. Năm năm qua mẹ đã dựa dẫm vào con. Mẹ kh thể chấp nhận thêm một phụ nữ nào khác xuất hiện trong cuộc đời con lúc này được.
Nước mắt Tống Mạn tuôn rơi kh ngừng. Cô khóc lóc nói.
- Trước đây, mẹ đã hy sinh sức khỏe để nuôi con. Mẹ chỉ muốn con được lớn lên bình an, nhưng hai năm qua mẹ thật sự kh còn sức lực để làm việc. Mẹ chỉ thể dựa vào con. Hai mẹ con sống cùng nhau. Mặc dù những ngày qua cay đắng và mệt mỏi, nhưng tất cả chúng ta đều vượt qua được. Mẹ thực sự kh thể mất con!
Tiểu Thi Tống Mạn với đôi mắt ngấn lệ. Nghĩ về quá khứ, cô bé nhớ đến mẹ . Mẹ đánh cô vì sợ cô sẽ bỏ . Cô bé hiểu được suy nghĩ của mẹ.
- Tiểu Thi, lúc nãy con đứng cùng Kiều Niên, mẹ cảm th hai giống như hai mẹ con vậy. Kh con, mẹ thật sự kh còn động lực để sống!
Cuối cùng, Tống Mạn đã nổi cơn thịnh nộ.
Lý do cô đánh Tiểu Thi kh chỉ vì con bé kh nghe lời, mà còn vì sợ mất con bé. Dù kh yêu thương Tiểu Thi lắm, cô vẫn hy vọng Tiểu Thi sẽ luôn ở bên cạnh .
Nghe lời Tống Mạn, cô bé chủ động ôm chặt l mẹ, nước mắt lưng tròng nói.
- Mẹ ơi, đừng buồn nữa. Sau này con sẽ nghe lời mẹ!
Tiểu Thi tin rằng nếu mẹ biết cô Niên Niên là như thế nào, chắc c bà sẽ hợp với cô Niên Niên. Như vậy, mẹ sẽ cho cô bé nói chuyện với cô Niên Niên.
Tống Mạn nghe th lời Tiểu Thi, ôm lại cô bé và nói với vẻ biết ơn.
- Cảm ơn Tiểu Thi. Tiểu Thi, con là nhất!
Tiểu Thi ngẩng đầu khỏi vòng tay Tống Mạn, dùng bàn tay nhỏ bé lau nước mắt cho cô. Cô bé an ủi.
- Mẹ ơi, đừng khóc nữa. Mẹ đã từng xinh đẹp. Nếu mẹ khóc, mẹ sẽ xấu lắm!
Nỗi buồn trong lòng Tống Mạn lập tức tan biến. Cô kh nhịn được cười trong nước mắt. Cô cúi đầu, áp trán vào trán Tiểu Thi.
Lúc này, Tống Mạn nhớ lại lần đầu tiên gặp Tiểu Thi lúc nhỏ. Tiểu Thi vẫn còn là một đứa bé quấn tã. Khi th cô bé lúc nhỏ, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt cô.
Tiểu Thi hơi cứng đờ, ngồi im tại chỗ, kh nhúc nhích. Mãi đến khi nước mắt mẹ rơi xuống mặt , cô bé mới nói.
- Mẹ ơi, con giúp mẹ lau nước mắt nhé!
Chưa có bình luận nào cho chương này.