Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn

Chương 839: Nghi Ngờ

Chương trước Chương sau

Nghe Kiều Niên nói vậy, Cố Châu kh khỏi d lên một tia hy vọng.

Nếu giành được quyền nuôi Tiểu Thi, tức là Kiều Niên kh muốn ở bên Tống Mạn.

- Vậy em định xử lý cô thế nào? - Cố Châu tràn đầy hy vọng, hỏi. kh muốn nghe một câu trả lời thất vọng.

- Sắp xếp một bảo mẫu đáng tin cậy để giám sát nhất cử nhất động của cô ! - Kiều Niên khẽ nhíu mày.

Mặc dù những lời tiếp theo của cô thể khiến Cố Châu nghĩ rằng cô thù địch với Tống Mạn, nhưng cô vẫn nói sự thật với Cố Châu.

- Em nghĩ Tống Mạn thể kh là mẹ của Tiểu Thi và Cố Kỳ. Tất nhiên, đây chỉ là trực giác của em, nhưng em kh bằng chứng. Hơn nữa, bằng chứng cho th thực sự là mẹ của Tiểu Thi!

Kiều Niên thở dài, tiếp tục.

- Em biết nghĩ em thể thù địch với cô , nhưng đó là ều em nghĩ!

- mừng vì em nghĩ vậy!

Khi Kiều Niên nghe th lời của Cố Châu, cô sững sờ.

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Cố Châu đang nghĩ gì vậy?

Cô kh bằng chứng nào chứng minh trực giác của là đúng. Làm Cố Châu thể tin tưởng cô vô ều kiện?

- Đây chỉ là trực giác của em thôi! Nhưng thực tế đã chứng minh cô quả thực là mẹ của hai đứa trẻ! - Kiều Niên lặp lại.

- Vậy ra ngay từ đầu em chưa từng nghĩ đến việc bỏ rơi ?

- Kh, em chỉ th Tống Mạn hơi đáng ngờ. Mong thể cử ều tra mọi chuyện về cô !

Kiều Niên Cố Châu, nghiêm nghị nói.

- Em nghĩ mẹ nào cũng sẽ cưng chiều con . Đây là lần đầu tiên em th một mẹ vô tâm như vậy. Em nhớ hồi nhỏ, Tô Tuyết cũng vô tâm với em như vậy. Trước đây, em kh hiểu tại Tô Tuyết lại đối xử với em như vậy. Nhưng giờ em đã biết bà ta kh mẹ ruột của em, em mới hiểu được sự lạnh lùng và chán ghét của bà ta đối với em!

Lúc này, Kiều Niên nghĩ đến tay Tiểu Thi và khuôn mặt của Cố Kỳ.

- Cũng thể cô thật sự là mẹ của hai đứa trẻ. Chỉ là cô đã chịu quá nhiều đau khổ khi sinh ra hai đứa trẻ này nên tinh thần kh ổn định! Em chỉ nghĩ rằng dù tình huống thế nào, chúng ta cũng nên ều tra kỹ lưỡng. Chúng ta kh nên quyết định vội vàng!

Khi nghe Kiều Niên nói, Cố Châu nhớ lại đôi bàn tay chai sạn của Tiểu Thi. Lúc đó, nhận th bàn tay của Tống Mạn mịn màng và th tú.

Nói chung, lớn làm việc, trẻ con kh làm gì cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-839-nghi-ngo.html.]

Theo logic này, bàn tay của Tống Mạn tr thô ráp hơn, còn bàn tay của Tiểu Thi thì mịn màng và th tú.

Lúc đó, chưa nghĩ nhiều về chuyện đó. Trong đầu chỉ nghĩ đến việc Kiều Niên muốn rời xa . kh muốn Kiều Niên rời xa . muốn giữ Kiều Niên bên mãi mãi.

Nhưng giờ đã bình tĩnh lại, cảm th nghi ngờ của Kiều Niên là lý.

- hiểu . sẽ cử ều tra! - Cố Châu trầm ngâm nói.

Cơn giận trong dần tan biến, chỉ còn lại vẻ thờ ơ. Kiều Niên bên cạnh.

- Vậy ra ngay từ đầu em kh ý định bỏ rơi ?

- Đương nhiên là kh! lại hỏi vậy? - Kiều Niên nói kh chút do dự. Cô Cố Châu với vẻ khó hiểu.

Nỗi bất an trong lòng Cố Châu dần tan biến.

Vừa , Kiều Niên đã nói rõ ràng rằng cô cảm th Tống Mạn kh mẹ của hai đứa trẻ, nên cô kh hề ác cảm.

Nếu Tống Mạn thực sự là mẹ của hai đứa trẻ thì ?

Vậy thì Kiều Niên sẽ làm gì? Liệu Kiều Niên còn bỏ rơi kh?

Nhận ra ều này, tim Cố Châu lại nhảy lên tận cổ họng.

Ánh mắt Cố Châu dừng lại trên mặt Kiều Niên, hỏi.

- Nếu Tống Mạn thật sự là mẹ của hai đứa trẻ, em định làm gì?

- muốn ở bên cô kh? - Kiều Niên bình tĩnh hỏi.

Cố Châu nhíu mày, lạnh lùng hỏi.

- Em nghĩ ?

Kiều Niên mím môi, nghiêm túc nói.

- Hy vọng thể bù đắp cho cô ...

Ánh mắt Cố Châu tối sầm lại, trên dần toát ra vẻ lạnh lẽo.

- Đến lúc đó, đưa cho cô một khoản tiền, để cô tự lập ở một nơi nào đó. Sau đó, tìm chăm sóc cô . - Kiều Niên chậm rãi nói.

Mắt Cố Châu dần sáng lên, dường như được tắm trong ánh nắng. Vẻ mặt dịu nhiều, vẻ lạnh lùng cũng dần tan biến.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...