Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 842: Em Còn Nhớ Không?
Cố Châu biết nếu nghĩ theo hướng này, sẽ làm cô gái năm năm trước thất vọng.
Nhưng giờ họ đều đã trưởng thành . Ai cũng cuộc sống riêng. thể đền bù vật chất cho cô gái đó, nhưng tuyệt đối kh thể cho cô địa vị Cố phu nhân.
Sau khi Kiều Niên nói xong, cô chợt nhớ ra ều gì đó.
- nghĩ cô bị cụt tay sau chuyện đó kh?
Cố Châu trầm ngâm một lát nói tiếp.
- Vậy làm thêm xét nghiệm huyết thống cho cô nữa nhé?
Dù sự thật ra , cũng cho hai đứa trẻ biết mẹ ruột của chúng là ai.
- Được! - Kiều Niên đồng ý ngay.
Kiều Niên vừa dứt lời, cô đã th ánh mắt sâu thẳm của Cố Châu . Chỉ một cái liếc mắt, cô suýt nữa thì rơi vào lưới tình.
Kiều Niên quay mặt , khó chịu hỏi.
- vậy? em như vậy?
Cố Châu về phía trước Kiều Niên. Hai gần đến nỗi mặt gần như chạm vào nhau.
Kiều Niên ngửi th mùi long diên hương trên Cố Châu. Hương thơm này tựa như một sức quyến rũ mê .
Cô lặng lẽ lùi lại.
Nhưng trong xe chỉ một khoảng trống, cô kh chỗ nào để trốn.
Cố Châu tiến lại gần Kiều Niên, cô chăm chú. Giọng nói khàn khàn trầm thấp của khiến ta cảm giác như sắp mang thai.
- Niên Nhi.
Tim Kiều Niên kh khỏi đập loạn xạ. L mi run rẩy. Lại là cách xưng hô này.
Mỗi lần Cố Châu gọi cô như vậy, cô đều cảm th trước mặt chính là Cố Xuyên.
Nếu khác gọi cô như vậy, lẽ cô sẽ th sến súa, cho rằng đàn này thật cường ệu.
Nhưng mà, Cố Châu kh những kh khiến cô cảm th ghê tởm khi gọi cô như vậy, mà giọng nói còn trầm thấp, gợi cảm, mang theo chút quyến rũ. Khiến ta kh khỏi si mê.
May mắn thay, lúc này Cố Châu lại dịu dàng, tao nhã. kh khiến cô cảm th Cố Xuyên đang ở trước mặt, cũng kh khiến cô cảm th sợ hãi.
Cố Châu bình tĩnh Kiều Niên. Ở khoảng cách gần như vậy, thể th rõ từng sợi l tơ trên mặt Kiều Niên. Dưới ánh nắng, cô như được bao phủ bởi một lớp ánh sáng vàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-842-em-con-nho-khong.html.]
Lúc này, Kiều Niên khẽ nhíu mày. L mi run rẩy, dường như căng thẳng và sợ hãi.
- Em sợ ?
- Kh. - Kiều Niên lắc đầu, thành thật nói.
- Nhưng em kh nhớ gì về những gì đã nói với em trước đây.
Nghe th lời Kiều Niên, Cố Châu nhíu mày.
Cũng lý. những chuyện kh thể nào quên, nhưng lại kh quan trọng với khác.
lẽ trong lòng Kiều Niên, chuyện đó chẳng quan trọng gì, nên cô sẽ kh nhớ.
Kiều Niên khẽ nhíu mày. Ánh mắt cô dừng lại trên mặt Cố Châu, cẩn thận nói.
- Chuyện cũ lẽ em sẽ kh nhớ hết. kh nói thẳng ra, hoặc nhắc nhở em một chút? Biết đâu em sẽ nhớ ra.
Cố Châu ngồi xuống, bình tĩnh Kiều Niên. Vẻ mặt Kiều Niên chút thành khẩn, như thể cô kh nói dối.
Cũng thể là Kiều Niên còn quá nhỏ để nhớ chuyện đó.
- Linh Sơn, sườn Bắc. Lúc đó, em hẳn chỉ mới sáu tuổi!
Sáu tuổi.
Kiều Niên lập tức hiểu ra vấn đề.
Lúc đó, quả thực đã xảy ra chuyện lớn.
Cô lên núi hái thuốc cùng nội. Ông nội đã nơi khác hái thuốc và bảo cô đợi .
Lúc đó, cô th một loại thảo dược mà nội cần nên đã trèo lên vách đá hái giúp . Nhưng cô kh ngờ lại trượt chân suýt ngã.
May mà lúc đó Kiều Vũ đã xuất hiện cứu cô. Nếu kh, lẽ cô đã c.h.ế.t từ lâu .
Chuyện này chỉ cô và nội biết. Làm Cố Châu biết được?
Tim Kiều Niên đập càng lúc càng nh. Cô Cố Châu với vẻ mặt khó tin.
Cố Châu khẽ nhíu mày. Đôi mắt phượng tuyệt đẹp của hơi nheo lại, hỏi.
- em lại như vậy? Giờ em đã nhớ ra chưa?
Kiều Niên mím chặt môi, khuôn mặt đẹp như thần của Cố Châu. Lúc này, vẻ mặt Cố Châu nghiêm túc hẳn, như thể họ đang nói về một chuyện gì đó quan trọng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.