Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 858: Tự Nhận Thức
Cố Châu lạnh lùng nói.
- Ít nhất cô cũng biết giới hạn của !
Tống Mạn im lặng.
Cố Châu thực sự kết thúc cuộc trò chuyện. kh cho cô cơ hội nói gì cả.
Lúc này, Kiều Niên đã cầm hộp thuốc tới.
Tim Tống Mạn bắt đầu đập loạn xạ.
Rõ ràng là Cố Châu ấn tượng tốt với Kiều Niên. Cứ thế này, cô lẽ sẽ kh cơ hội gả vào nhà họ Cố.
Điều duy nhất cô thể dựa vào là hai đứa con. Chỉ cần hai đứa con chịu ở bên cô, Kiều Niên sẽ kh cơ hội.
Thật tình cờ, Tiểu Thi lại thích Kiều Niên. Đây là ều cô kh ngờ tới.
Nếu cô cứ tiếp tục dè dặt và kh chủ động, cô thể sẽ mất Cố Châu mãi mãi.
Nghĩ đến đây, Tống Mạn thở dài một hơi, nói.
- Kh ngờ đã hơn năm năm . Kh, nói là gần sáu năm . Chuyện đêm đó vẫn còn in đậm trong tâm trí !
Th Cố Châu kh chút động lòng, Tống Mạn nói tiếp.
- Tuy thể để Tiểu Thi lớn lên trong môi trường thoải mái, vui vẻ, nhưng vẫn hơi mệt. Tiểu Thi thường xuyên đòi gặp trai và bố. Mong ước lớn nhất của con bé là được đoàn tụ với bố. Mong gia đình thể sống cùng nhau!
Cố Châu khẽ nhíu mày. đương nhiên hiểu được Tống Mạn đang nói gì. ghét nhất loại như vậy, nên nói.
- Nếu cô th khó khăn thì cứ giao con cho . Sau này cô sẽ kh vất vả nữa!
Tống Mạn sắp hộc máu!
Cách suy nghĩ của Cố Châu dường như khác với thường.
Ý chính của cô rõ ràng là hy vọng gia đình thể ở bên nhau. Nhưng kh là cô th khó khăn.
- Ý là Tiểu Thi hy vọng gia đình chúng ta thể...
- Niên Nhi, em tìm th ống tiêm chưa? - Cố Châu ngắt lời Tống Mạn một cách tàn nhẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-858-tu-nhan-thuc.html.]
Trước đây, cứ nghĩ Tống Mạn thể là cô gái năm năm trước, nhưng giờ nghe Tống Mạn nói, hoàn toàn chắc c Tống Mạn kh là cô gái đó.
Tuy năm năm trước kh tiếp xúc nhiều với cô gái đó, nhưng cảm nhận được cô là một tốt bụng.
Tống Mạn đầy mưu mô.
lẽ khác kh hiểu những chuyện này, nhưng đã tự trải qua. cũng đã từng tiếp xúc với cô gái đó.
Vì vậy, chắc c Tống Mạn kh là mẹ của Cố Kỳ và Tiểu Thi.
Sau một hồi tìm kiếm, Kiều Niên cuối cùng cũng tìm th một ống tiêm. Cô Cố Châu và gật đầu.
- Em tìm th !
Cố Châu bình tĩnh nói.
- Đi l m.á.u của cô Tống !
Sắc mặt Tống Mạn bỗng tái nhợt. Cô Cố Châu với vẻ khó tin. Cô chưa bao giờ nghĩ Cố Châu lại cảnh giác với như vậy.
Cô tin rằng m.á.u của kh vấn đề gì, nhưng vẫn kh thể chấp nhận thái độ của Cố Châu đối với .
- làm vậy? - Cô buồn bã hỏi.
Thật ra, Kiều Niên kh ngờ Cố Châu lại muốn ều tra gen của Tống Mạn và hai đứa trẻ một cách c khai như vậy.
Tuy nhiên, vì Cố Châu đã nói vậy, cô đương nhiên làm theo lời . Kiều Niên bước đến bên Tống Mạn, khẽ nhướn mày. Cô mỉm cười nói.
- Cô Tống, xin cô hãy kéo tay áo lên. sẽ l một ít máu. Sẽ kh đau lắm đâu. Xin cô hãy hợp tác!
Tuy Tống Mạn tin rằng cô đã là mẹ của hai đứa trẻ, nhưng hành động của Cố Châu khiến cô chút thất vọng. Cô Cố Châu bằng đôi mắt đẫm lệ và hỏi.
- đang nghi ngờ ?
- Những gì làm còn chưa đủ rõ ràng ? tin chắc cô kh mẹ của hai đứa nhỏ. Chúng kh ngốc đến mức đó đâu! - Cố Châu thản nhiên nói.
Lúc này, n.g.ự.c Tống Mạn nhói lên vì lời phản bác. Cô kh nói nên lời.
Lần đầu tiên, Kiều Niên nhận ra Cố Châu lại ăn nói lưu loát đến vậy. Cô kh nhịn được cười.
Thật ra, Cố Châu đúng là một đàn chính trực.
- Cố Châu, thể đối xử với như vậy? Dù thì chúng ta cũng chỉ là tình một đêm, nhưng đã liều mạng sinh con cho , bao nhiêu năm qua, vẫn chịu đựng nỗi đau chia ly. đã vất vả nuôi con một . Thật kh dễ dàng gì. Nếu kh đứa trẻ là động lực để sống sót, thì đã...
Chưa có bình luận nào cho chương này.