Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 909: Nhà Tang Lễ
Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua rèm cửa chiếu xuống giường. Tiểu Thi từ từ mở mắt.
Vừa , cô mơ th đang chơi ở c viên giải trí. Trong mơ, cô đang vui vẻ bên trai.
Tuy nhiên, sau khi tỉnh dậy, cô lại nghĩ đến Tống Mạn, mắt dần mờ .
Bỗng nhiên, cô nghe th tiếng thở đều đều bên tai. Vẻ mặt cô cứng đờ, và cô chợt nhận ra đêm qua mẹ Niên Niên đã ngủ cùng .
Khi nhận ra ều này, mặt Tiểu Thi đỏ bừng kh kiểm soát.
Cô quay sang mẹ Niên Niên.
Khi mẹ Niên Niên ngủ, bà giống như một thiên thần trong tr. Tiểu Thi sững sờ.
Đồng hồ sinh học của Kiều Niên đánh thức cô. Cô mở mắt ra và th Tiểu Thi nằm bên cạnh, cô kh chớp mắt.
Kiều Niên mỉm cười, xích lại gần Tiểu Thi, đặt lên trán cô bé một nụ hôn.
- Chào buổi sáng, Tiểu Thi.
- Chào buổi sáng... Mẹ. - Tiểu Thi lắp bắp, đôi mắt to tròn Kiều Niên.
Đây là cảm giác mẹ kh?
Đây là cảm giác ngủ cùng mẹ kh?
Cô cảm th thật ấm áp và an toàn.
Kiều Niên kh biết Tiểu Thi đang nghĩ gì. Cô dọn dẹp sơ qua và giúp Tiểu Thi chọn một vài bộ quần áo đẹp. Sau khi xong xuôi, hai xuống lầu.
Đến phòng khách, họ th bà Cố và Cố Kỳ đang ngồi trên ghế sofa, vừa trò chuyện vừa cười.
- Bà. - Kiều Niên mỉm cười với bà Cố và chào bà.
Th bà Cố gật đầu, cô mỉm cười chào.
- Tiểu Kỳ.
- Mẹ. - Cố Kỳ mỉm cười chào cô. Ánh mắt dừng lại trên mặt Tiểu Thi, trong mắt thoáng qua vẻ lo lắng.
- Bà cố và Tiểu Kỳ. - Sau khi chào hỏi, Tiểu Thi qu nhưng kh th Cố Châu đâu. Ánh mắt cô thoáng vẻ bối rối, cô hỏi.
- Bố đâu ?
Bà Cố khuôn mặt tái nhợt của Tiểu Thi. Đứa trẻ này hôm qua đã chịu cú sốc lớn như vậy. Thật đáng thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-909-nha-tang-le.html.]
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Bà đứng dậy đến bên Tiểu Thi. Nắm tay cô, bước đến ghế sofa ngồi xuống. Bà nhẹ nhàng nói.
- Sáng sớm bố cháu việc đến c ty. Hôm nay tiểu c chúa muốn đâu chơi?
Ánh mắt Tiểu Thi thoáng qua vẻ thất vọng. Cô bé muốn bố cùng đến gặp Tống Mạn, nhưng hình như chỉ thể nhờ mẹ Niên Niên cùng.
- Mẹ và cháu... - Tiểu Thi nói xong, cô bé quay lại Kiều Niên, lại bà Cố.
- Mẹ và cháu muốn đến thăm cô Tống!
Nghe Tiểu Thi nói vậy, bà Cố và Cố Kỳ đều sững sờ.
Kh ngờ Tiểu Thi lại gọi Kiều Niên là mẹ!
Gương mặt Cố Kỳ tràn ngập nụ cười. cảm th mẹ là mẹ tuyệt vời nhất trên đời. Ban đầu, còn lo lắng em gái kh muốn để mẹ làm mẹ. Giờ thì, hình như đã nghĩ quá nhiều .
Cố Kỳ ngước Kiều Niên, th nụ cười dịu dàng trên môi mẹ. Mỗi lần th mẹ cười như vậy, lại cảm th cả thế giới này thật tốt đẹp.
Cố Kỳ mỉm cười bước đến bên Kiều Niên. ngước mẹ và vui vẻ nói.
- Mẹ ơi, tuyệt vời quá! Từ giờ mẹ là mẹ của con và Tiểu Thi !
Khi Kiều Niên nghe th lời Cố Kỳ nói, cô cảm th hơi chua xót. Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Kỳ.
Ngay từ đầu, cô đã là mẹ của hai đứa trẻ. Cô đã vất vả lắm mới sinh được hai đứa con sau mười tháng mang thai.
Tiểu Thi ngồi trên ghế sofa, đôi mắt long l Cố Kỳ. Cô hỏi.
- ơi, thể cùng em kh? là đàn kiên cường. , em sẽ kh sợ gì cả!
Tiểu Kỳ quay sang Tiểu Thi và gật đầu.
- Được!
Bà Cố ngồi trên ghế sofa kh khỏi lo lắng. Bà hơi nhíu mày, lo lắng hỏi.
- lại thế được? Nơi đó đáng sợ quá. Cháu còn nhỏ, kh nên đến đó.
Kiều Niên mỉm cười nói.
- Vừa cháu đã liên lạc với bệnh viện . nhà Tống Mạn đã đến và hỏa táng cô . Tống Mạn hiện đang ở nhà tang lễ.
Nghe th lời Kiều Niên, bà Cố càng nhíu mày hơn. Bà vẫn còn lo lắng.
- Âm khí ở nhà tang lễ quá mạnh, trẻ con chưa kinh nghiệm, dễ bị hoảng sợ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.