Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 917: Tặng Quà
- , em hiểu . Em sẽ tự bảo vệ ! - Kiều Niên gật đầu đồng ý.
Đột nhiên, trong mắt cô thoáng hiện một tia do dự.
- , những đó đã biết em vẫn còn sống, và họ đều biết em là ai. Vậy thì em kh cần giấu nữa. Đến lúc đó, cứ sắp xếp . Em muốn gặp bố mẹ. Biết đâu chúng ta thể tìm ra m mối từ ký ức của họ!
Kiều Niên vốn kh muốn báo động kẻ địch, nhưng giờ cô nhận ra rằng những đó đều biết cô là ai. Hơn nữa, họ cũng biết cô vẫn còn sống. Cô kh cần giấu nữa.
- Ừ. Trước đây, mỗi lần nhờ mẹ giúp xét nghiệm mẫu, mẹ đều đau đầu khó chịu, lúc còn ngất xỉu. Nếu mẹ biết em còn sống, chắc c mẹ sẽ vui. Mẹ nhất định sẽ giúp chúng ta nhớ lại chuyện lúc đó. Khi chúng ta về, sẽ cho em đoàn tụ với Tư. Em vẫn chưa biết em còn sống!
Nghe xong lời Lục Châu, Kiều Niên dừng lại một chút nuốt nước bọt.
- ơi, muốn nói là em Tư ?
Trời ơi.
cô lại nhiều em như vậy?
Kh đúng.
Cô bao nhiêu em?
Kiều Niên mím môi, cẩn thận hỏi.
- ơi, Tư cũng là ruột của em ?
- !
- Vậy em bao nhiêu em?
Kiều Niên cảm th bố mẹ thật giỏi sinh con.
Nghe Kiều Niên hỏi, Lục Châu kh nhịn được cười. nói.
- Em ba, em tư, và em là em sinh ba!
- Sinh ba ?
Lúc này, Kiều Niên rốt cuộc cũng hiểu tại lại thể sinh đôi. Hóa ra trong gia đình một gen ưu tiên sinh đôi!
- Đúng vậy, lúc đó em là em út trong ba em sinh ba. Sau đó, em đặc biệt tức giận. Em thường xuyên đánh nhau với ba, tư, cứ bắt họ gọi em là chị. Khi kh tg được, em còn khóc nữa! - Lục Châu nhớ lại chuyện hồi nhỏ. Ánh mắt dần trở nên dịu dàng, nụ cười nở trên môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-917-tang-qua.html.]
Khi Kiều Niên nghe th lời Lục Châu nói, cô kh nhịn được cười. Quả thật cô thể làm được. Cô chưa bao giờ chịu thua.
Khi Lục Châu nghe th tiếng cười của Kiều Niên, lòng kh khỏi đau xót cho cô. Hiếm khi nghe Kiều Niên cười vui vẻ như vậy.
- Đường, thật ra em kh cần tỏ ra mạnh mẽ một đâu. Mọi đều ở bên cạnh em, ai cũng sẽ giúp em. Nếu là sự thật, chúng ta sẽ từ từ ều tra. Kh cần đấu tr tư tưởng làm gì. Mọi đều muốn em sống hạnh phúc!
Kiều Niên cảm động. Cô mỉm cười nói.
- , em hiểu !
Sau khi Kiều Niên cúp máy, cô nhớ lại những gì Lục Châu vừa nói và chìm vào suy nghĩ.
Trước đây, cô luôn căng thẳng. Ngay cả khi ngủ, cô cũng gặp ác mộng. Cô chưa bao giờ được thả lỏng.
Giờ đây, xung qu cô nhiều quan tâm, họ sẽ bảo vệ cô. Cô kh cần chịu đựng một nữa. Cô cố gắng tin tưởng khác.
Đang nghĩ ngợi, ện thoại của Kiều Niên đột nhiên reo lên. Đồng hồ báo thức đang nhắc nhở cô.
Cô đang chuẩn bị quà cho Kiều Hân nên đã hẹn trước.
Kiều Niên gọi ện trực tiếp cho Kiều Hân. Cuộc gọi được kết nối nh.
Kiều Hân đang làm đẹp. Th Kiều Niên gọi đến, trong mắt cô thoáng hiện vẻ ngạc nhiên. Cô ngập ngừng hỏi.
- Chị? chị lại rảnh gọi cho thế? chuyện gì vậy?
- Tất nhiên là quà cho cô . Tối nay cô rảnh kh? Cô ra ngoài một lát được kh? - Kiều Niên cười giả tạo.
Kiều Hân càng ngạc nhiên hơn. Kh hiểu , cô lại linh cảm kh lành.
Kiều Niên ghét cô. Giờ thì cô ta lại chủ động gọi ện cho cô, còn nói là quà cho cô nữa chứ.
Kiều Hân cảm th lạnh sống lưng. Cô cảm th Kiều Niên chẳng khác nào một con chồn đang chúc mừng năm mới cho gà con. Cô ta ý đồ xấu.
- Chị...
Kiều Hân chưa kịp nói hết câu, Kiều Niên đã cúp máy, kh cho Kiều Hân cơ hội từ chối.
Kiều Hân vừa làm đẹp xong. Sau khi th toán, cô bộ về phía bãi đậu xe.
Đến bãi đậu xe, cô l ện thoại ra gọi cho Kiều Vũ.
- ơi, em ra ngoài . đang ở bãi đậu xe nào?
Chưa có bình luận nào cho chương này.