Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 92: Để Cô Ấy Chữa Bệnh Cho Bà Nội
Giờ thì tình trạng của bà Cố đã trở nên tồi tệ hơn.
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?
- May mà nhận ra ều đó. - Kiều Niên bình tĩnh nói. Ánh mắt cô lạnh như băng.
Bác sĩ Tô tức giận đến mức gần như kh thở được. Nếu y thuật của kh tốt, lại thể trở thành bác sĩ tư của nhà họ Cố?
Thật vậy, ều khiến bác sĩ Tô bất mãn nhất là bị một cô gái trẻ tuổi, thiếu kinh nghiệm như vậy chất vấn.
Cô gái trẻ này rõ ràng đã tự đánh giá quá cao năng lực của .
Bác sĩ Tô nổi cơn thịnh nộ, nói.
- ăn muối còn nhiều hơn cả cơm của cô. Kinh nghiệm nhiều năm của cô khó mà sánh bằng . cô dám...
- Im lặng! - Kiều Niên liếc bác sĩ Tô với vẻ thờ ơ, Cố Châu nói.
- Nếu muốn bà nội vượt qua cơn nguy kịch này, hãy mang tất cả hồ sơ bệnh án của bà nội đến đây cho . Những kẻ vô dụng đều cút ! Các kh được làm phiền việc chữa trị cho bà nội!
Nói xong, ánh mắt Kiều Niên rơi vào mặt bác sĩ Tô và Tưởng Nguyệt. Cô suýt nữa thì gọi thẳng tên họ.
Đây là lần đầu tiên bác sĩ Tô th nào trơ trẽn như vậy. Ông đã làm nghề y hơn hai mươi năm, và đây là lần đầu tiên bị một trẻ tuổi như vậy chất vấn.
Cô gái trẻ này vẫn dám khoe khoang trước mặt . Cô ta quả thực quá tự phụ.
Ông đã lo lắng nếu bà Cố chết, nhà họ Cố sẽ đổ tội cho . Giờ thì đã chịu nhận tội.
Ông mừng rỡ khôn xiết.
Nghĩ đến đây, tâm trạng của bác sĩ Tô bỗng tốt lên. Tuy nhiên, kh dám để lộ chút vui mừng nào trên mặt.
- Nhị thiếu phu nhân, nếu hôm nay cô thể chữa khỏi cho Cố lão phu nhân, thề sẽ kh bao giờ chữa trị cho ai nữa. - Bác sĩ Tô nghiêm túc nói.
- Được. Nếu vậy, sẽ từ bỏ nghề y sớm. - Kiều Niên nói một cách tàn nhẫn.
Bác sĩ Tô đứng bên cạnh kh nói gì.
Vừa đã bắt mạch cho bà Cố. Bà Cố đã bị trúng độc nặng. Hơn nữa, cơ thể bà đã sắp suy sụp, bây giờ bơm thuốc vào bụng bà cũng vô ích. Làm vậy chỉ khiến bà thêm đau khổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-92-de-co-ay-chua-benh-cho-ba-noi.html.]
Đôi khi, cái c.h.ế.t kh đáng sợ đến vậy. Điều đáng sợ hơn nhiều là chịu đựng nhiều đau khổ mà vẫn sống.
Nghĩ đến ều này, bác sĩ Tô trở nên bình tĩnh hơn nhiều.
Kiều Niên bước đến bên giường, định bắt mạch cho bà Cố thì bị Tưởng Nguyệt đẩy sang một bên. Mặt Tưởng Nguyệt đầm đìa nước mắt, nức nở.
- Kiều Niên, cô đang làm gì? Rõ ràng cô là đầu độc bà nội, vậy mà còn giả vờ…
- Im lặng! – Cố Châu trừng mắt Tưởng Nguyệt.
Tưởng Nguyệt giật vì giọng nói của Cố Châu.
Hoảng sợ, cô Cố Châu với vẻ kh tin, ngập ngừng hỏi.
- Hai, tin cô ta ? Rõ ràng là…
- Để cô chữa trị cho bà nội. – Cố Châu hờ hững thu hồi ánh mắt. Giống như đang trả lời khẳng định với Tưởng Nguyệt vậy.
Kiều Niên kinh ngạc Cố Châu. Cô kh ngờ Cố Châu lại tin .
Hiện tại, tình trạng của bà Cố kh được tốt lắm. Cô đưa tay đẩy Tưởng Nguyệt ra bước về phía giường.
Trong khoảnh khắc, ánh mắt cô lóe lên tia sát khí, khiến Tưởng Nguyệt sợ đến mức run rẩy.
Tưởng Nguyệt miễn cưỡng bước sang một bên, hơi cúi mắt xuống để che giấu vẻ bất mãn trong mắt. Cô kh ngại xem Kiều Niên thể làm gì để c.h.ế.t sống lại.
Kiều Niên ngồi bên giường, nắm tay bà Cố, bắt đầu bắt mạch. Lúc này, mạch của bà cực kỳ yếu, như thể tim bà sẽ ngừng đập bất cứ lúc nào.
Quả nhiên, bà Cố đã bị đầu độc.
Điều này thật kỳ lạ. Cả thuốc cô đưa cho bà Cố lẫn thuốc bác sĩ Tô kê đều kh thể đầu độc bà .
Kiều Niên nhíu mày. Cô quay sang bác sĩ Tô và hỏi.
- Bác sĩ Tô, bác sĩ chắc là bà nội bị cảm cúm lúc bác sĩ bắt mạch lần đầu kh?
Bác sĩ Tô đã thầm mắng Kiều Niên và tổ tiên của cô kh biết bao nhiêu lần, nhưng kh để lộ ra ngoài. Ông bình tĩnh nói.
- Dù y thuật của kh tốt, nhưng chưa từng bắt nhầm mạch của ai cả. Lần đầu tiên bắt mạch cho bà Cố, bà đúng là chỉ bị cảm cúm thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.