Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 935: Một Quân Cờ
Lục Châu an ủi cô.
- Đừng lo, lúc đó biết giới hạn của . Cô ta chỉ bị b.ắ.n vào chân thôi. Phát s.ú.n.g này sẽ kh g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta đâu!
Nghe Lục Châu nói vậy, Kiều Niên thở phào nhẹ nhõm.
- Hôm nay hỏi cô ta . Cô ta kh biết nhiều về Tống Mạn đâu. - Lục Châu trầm ngâm nói.
Kiều Niên gật đầu đồng ý.
- Chắc cô ta chỉ là một trong những quân cờ của Tống Mạn thôi. Chuyện của Tống Mạn chắc c kh đơn giản như vậy. Đằng sau cô ta chắc c nhiều . Những kẻ đó đã thao túng chuyện này hơn hai mươi năm , thể dễ dàng lộ tẩy như vậy?
- Là như vậy đ. Chuyện này đã hơn hai mươi năm . Muốn ều tra rõ ràng thì mất chút thời gian. Đường à, muộn . Em nên nghỉ ngơi sớm ! chuyện gì thì sẽ giải quyết cho em! - Lục Châu ngồi trước bàn làm việc, ánh mắt hiện lên vẻ đau lòng.
Khi Kiều Niên nghe th lời Lục Châu, mắt cô kh khỏi đỏ lên.
Được trai cưng chiều, cô cảm th thật tốt. Lòng cô ấm áp, nỗi bất an trong lòng cũng dần tan biến.
- , em hiểu, nhưng cũng nghỉ ngơi sớm. Đừng để bản thân mệt mỏi!
Sau khi Kiều Niên cúp máy, ánh mắt cô dừng lại ở biệt thự nhà họ Cố sáng đèn. Cô do dự một chút tháo dây an toàn xuống xe.
Kiều Niên bước vào biệt thự. Khi bước vào phòng khách, cô th quản gia đang dọn dẹp.
- Thiếu phu nhân. Nước nóng đã chuẩn bị sẵn cho cô . Cô lên phòng tắm nghỉ ngơi nhé! - Th Kiều Niên bước vào, quản gia dừng lại, mỉm cười nói.
- Cảm ơn. - Kiều Niên mỉm cười dịu dàng, xách túi xách lên lầu.
Khi đến cầu thang, dường như cô nghĩ ra ều gì đó, cô dừng lại. Cô quay sang quản gia, tò mò hỏi.
- Quản gia, Cố Châu đâu ?
Một nụ cười dịu dàng hiện lên trên khuôn mặt quản gia, nói.
- Trước đó, thiếu gia gọi ện về, nói rằng c ty việc gấp. thể tối nay sẽ kh về.
Nghe quản gia nói vậy, Kiều Niên thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng thoáng chút thất vọng.
Cô thể suy nghĩ về những việc cần làm sau này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-935-mot-quan-co.html.]
Kiều Niên mỉm cười với quản gia, lên lầu nghỉ ngơi.
...
Bên ngoài phòng cấp cứu của bệnh viện.
Tô Tuyết lo lắng chờ đợi bên ngoài phòng cấp cứu, nước mắt chảy dài trên má. Bà cửa phòng cấp cứu với đôi mắt ngấn lệ.
Kiều Sơn ngồi trên chiếc ghế c cộng ở một bên. Th Tô Tuyết vừa vừa khóc, nhíu mày. Cơn giận dần dâng lên.
- cô lại lung tung thế? Thật phiền phức!
Tô Tuyết kinh ngạc, nhưng kh dám lung tung. Bà bước sang một bên, lặng lẽ ngồi xuống.
Kiều Sơn th Tô Tuyết khóc và lau nước mắt. Ông cũng lo lắng cho Kiều Hân ở phòng cấp cứu, nhưng giờ lo lắng ích gì?
Ông cố nén nỗi lo lắng trong lòng.
Lúc này, nghe th Tô Tuyết khóc nức nở.
- cô lại khóc? cô lại khóc? Con gái cô vẫn còn sống. Cô cố ý nguyền rủa con bé ? - Kiều Sơn tức giận nói.
Tô Tuyết nghe Kiều Sơn nói, nước mắt lăn dài trên má. Bà l khăn gi lau nước mắt, nghẹn ngào nói.
- Hân Hân là mạng sống của em. Nếu con bé xảy ra chuyện gì, em sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì!
Khi Kiều Sơn nghe Tô Tuyết nói, chút xúc động. Ông đã ở bên Tô Tuyết khoảng ba mươi năm. Trước đây, hai sống kh tốt, Tô Tuyết vẫn luôn ở bên cạnh .
Ông nhớ lần bận rộn đến nửa đêm mới về nhà. Khi về đến nhà, cứ tưởng Tô Tuyết đã ngủ . Ông kh ngờ Tô Tuyết lại đang đan áo len chờ trên ghế sofa ở phòng khách.
Lúc đó, Kiều Sơn mới hiểu ra muốn gì. Dù về nhà lúc nào, cũng sẽ luôn đợi .
Kiều Sơn khẽ thở dài, nói.
- Được , đừng khóc nữa. Bất kể ai làm tổn thương con gái chúng ta, đều bắt chúng trả giá bằng mạng sống!
Tô Tuyết hơi sững sờ. Bà kh ngờ Kiều Sơn lại an ủi . Lòng bà ấm áp, như một chút an ủi.
Tô Tuyết cũng nhận ra giọng ệu của Kiều Sơn đã dịu . Chẳng lẽ Kiều Sơn sẽ sớm tha thứ cho bà ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.