Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 981: Khóc
- Chị Kiều Niên, em chỉ hơi th minh thôi. - Lục Kỳ cúi đầu, vẻ mặt hoảng sợ.
Kiều Niên vừa nghe Lục Kỳ gọi ai đó là " trai". Cô kh biết Lục Kỳ đang ám chỉ trai nào. Mọi chỉ biết Lục gia Lục Châu thiếu gia. Về phần các thiếu gia khác của Lục gia, ta chỉ nghe nói đến chứ chưa từng gặp mặt.
Cộng thêm vẻ mặt sợ hãi của Lục Kỳ, Kiều Niên cảm th Lục Kỳ đang sợ hãi.
Lục Kỳ chưa từng gặp chuyện như vậy trước đây, nên cô sợ hãi. Nếu bây giờ nỗi sợ hãi của Lục Kỳ kh tan biến, chắc c sau này cô sẽ thường xuyên gặp ác mộng và mắc bệnh tâm thần.
Nghĩ vậy, Kiều Niên dừng xe bên đường, nhẹ nhàng nắm tay Lục Kỳ.
- Đừng sợ. Kẻ xấu đã bị đuổi . Em an toàn !
Em an toàn !
Những lời này làm tan phần nào nỗi bất an trong lòng Lục Kỳ. Cô ngước Kiều Niên.
Cách làm đơn giản và thô lỗ của Kiều Niên khiến Hà Thành ngã sấp mặt, bỏ chạy tán loạn.
Mắt Lục Kỳ đỏ bừng kh ngừng, nước mắt trào ra.
Cô đã mười tám tuổi . Sau khi suýt bị bắt c, cô vô cùng sợ hãi và run rẩy!
May mắn thay, chị Kiều Niên đã xuất hiện và cứu cô khỏi bọn xấu!
Nhưng còn chị gái cô, đã bị bắt c lúc ba tuổi thì ?
Nước mắt Lục Kỳ rơi kh ngừng.
Cô còn nhỏ. Sau khi sinh ra, cô luôn nghe gia đình kể rằng một chị gái bị kẻ xấu bắt c và g.i.ế.c chết.
Khi đó chị gái cô mới ba tuổi. Chị đã trải qua một chuyện kinh hoàng như vậy.
Trước khi bị bắt c, cô cảm th chị gái thật đáng thương. Cô nhớ chị gái, nhưng cô chưa từng ở trong hoàn cảnh của chị . Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc chị gái đã kinh hãi và tuyệt vọng đến thế nào khi .
Giá như lúc đó một hùng như chị Kiều Niên xuất hiện. Chỉ cần cô thể cứu chị khỏi tay bọn xấu thì tốt .
Nhưng kh nếu như.
Lục Kỳ cúi đầu. Nước mắt cô rơi kh ngừng, từng giọt từng giọt xuống mu bàn tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-981-khoc.html.]
Nghĩ đến cảnh chị gái bị nhốt trong một căn phòng tối đen và bị c.h.ặ.t x.á.c sống, lòng cô đau nhói.
Th Lục Kỳ khóc, Kiều Niên cầm khăn gi nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô . Cô nhẹ nhàng an ủi.
- Đừng sợ. Chuyện đã qua . Kh ai thể làm hại em đâu. Giờ em an toàn .
- Chị Kiều Niên. Em nhớ chị... - Lục Kỳ Kiều Niên với đôi mắt ngấn lệ, nước mắt lưng tròng nói.
Kiều Niên lập tức nghĩ rằng Lục Kỳ đang nghĩ đến Tống Vũ.
Kiều Niên cảm th chút cô đơn, nhưng cô nh chóng hiểu ra.
Tống Vũ đã ở bên cô mười tám năm, nên Lục Kỳ nhớ Tống Vũ mỗi khi chuyện là chuyện bình thường.
Kiều Niên kh chịu nổi Lục Kỳ quá buồn, vội vàng đề nghị.
- em kh gọi ện cho cô Tống?
Lục Kỳ lắc đầu, mái tóc đuôi ngựa cao đung đưa qua lại theo từng động tác. Cô sụt sịt mũi, đôi mắt đỏ hoe nói.
- Chị đang nói đến chị Tống Vũ à?
Kiều Niên hơi sững sờ. Cô nghĩ Lục Kỳ đang nói đến em họ nhà họ Lục. Cô kh biết nhiều về em họ nhà họ Lục, cũng kh biết gì về họ.
- Vậy thì gọi cho cô nhé?
- Chị Kiều Niên. - Lục Kỳ sụt sịt, nước mắt đọng trên mi. Cô cố gắng giữ bình tĩnh.
- Em đang nói về chị gái bị bắt c của em, con gái lớn nhà họ Lục, Lục Niên...
Tim Kiều Niên đập thình thịch, lại đập loạn xạ. Cô kh ngờ Lục Kỳ lại nghĩ đến .
Nói xong Lục Kỳ lại khóc. Mũi cô hơi đỏ và sưng lên.
- Chị Kiều Niên, lần này chị cứu em, nên em mới thể ngồi đây an toàn. Nhưng còn chị gái em thì ? Chị mới ba tuổi khi bị bắt c. Chị kh biết gì cả. Lúc đó chị bất lực và sợ hãi ? Trước khi chết, chị tuyệt vọng kh?
Khi Kiều Niên nghe Lục Kỳ nói, lòng cô đau nhói. Lục Kỳ đã kéo cô vào chuyện này, đó là lý do tại cô buồn như vậy.
- Tại những kẻ xấu đó lại làm vậy? Chị gái em mới ba tuổi. Chị còn nhỏ. Tại những kẻ xấu đó lại đối xử với chị như vậy? Tại xung qu kh tốt nào đến cứu chị ? Em...
Chưa có bình luận nào cho chương này.