Trả Giá
Chương 1:
vừa mới cầm tờ gi khám t.h.a.i trên tay thì chồng đã th báo rằng ta sẽ c tác nước ngoài tận bốn năm.
Trong lúc còn chưa kịp bàng hoàng để định thần lại, ện thoại đã rung lên th báo ta chuyển khoản cho tám triệu đồng.
"Tiêu pha cho tiết kiệm chút, tiền khám thai, t.h.u.ố.c bổ với cả tiền thuê chăm sóc lúc ở cữ đều nằm cả trong đ đ."
con số chói mắt hiện trên màn hình ện thoại, khẽ nở một nụ cười lạnh lẽo.
Ngày hôm sau, cầm tờ gi xác nhận đã phá thai, gửi cho ta một dòng tin n: "Con mất , tiền đó giữ l mà cưới vợ mới ."
01
Hai vạch đỏ chói trên que thử t.h.a.i tựa như hai dấu nung, thiêu đốt đôi mắt đến đau rát.
cẩn thận gấp tờ gi siêu âm lại, cất vào ngăn trong cùng của túi xách, ngay vị trí áp sát vào trái tim . Ở nơi đó, một sinh linh bé bỏng đang âm thầm nảy mầm.
Đó là con của và Trần Hạo.
Trên đường về nhà, bước chân trở nên nhẹ tênh, cơn gió đêm lướt qua gò má mang theo hơi thở nóng ẩm đặc trưng của buổi chớm hạ. đã tưởng tượng ra vẻ mặt vỡ òa vì kinh ngạc của ta khi th tờ gi này, chắc c ta sẽ bế thốc lên xoay vài vòng như một đứa trẻ.
Chúng yêu nhau ba năm, kết hôn hai năm. ta vẫn luôn nói rằng, muốn một cô con gái giống hệt .
Giờ đây, ước nguyện lẽ sắp thành hiện thực .
đẩy cửa bước vào nhà, nhưng đèn phòng khách lại kh bật. Trong màn đêm tối mịt, chỉ đốm đỏ của đầu t.h.u.ố.c lá lập lòe lúc tỏ lúc mờ.
Trần Hạo ngồi trên ghế sofa, bóng hình ta bị bóng tối nuốt chửng, tr xa lạ vô cùng. Kh khí nồng nặc mùi t.h.u.ố.c lá sặc sụa, còn vây hãm một nỗi áp lực mà kh thể gọi thành tên.
Tim đột ngột thắt lại.
" kh bật đèn?" tới, nhấn c tắc trên tường.
Ánh đèn tuôn trào, rọi sáng gương mặt đầy vẻ nặng nề của ta. ta dụi tắt ếu thuốc, ngước lên , ánh mắt đầy sự né tránh.
"Tiểu Tình, chuyện muốn nói với em."
Ngón tay đang nắm chặt quai túi của vô thức siết lại, tờ gi mỏng m kia bỗng chốc trở nên nặng tựa ngàn cân.
"Đơn vị một suất cử nước ngoài, làm việc ở trụ sở chính, thời hạn bốn năm." ta nói từng chữ một, giọng khản đặc.
Bốn năm.
Hai chữ này giống như hai viên đạn, găm chính xác vào mọi niềm vui và mong đợi trong . Đại não trống rỗng, bên tai ong lên những tiếng vang kh dứt.
"Thế... thế còn em thì ? Còn con của chúng ta thì ?" theo bản năng sờ lên bụng dưới, giọng nói run rẩy.
Ánh mắt Trần Hạo rơi vào bụng , nhưng kh sự kinh ngạc hay vui mừng như tưởng tượng, mà chỉ một sự phiền muộn thoáng qua trong tích tắc.
ta đứng dậy, bước đến trước mặt , giữ chặt l đôi vai :
"Bốn năm trôi qua nh lắm. Em cứ ở nhà yên tâm sinh con nuôi con cho tốt, đợi về."
Giọng ệu của ta nhẹ tênh, cứ như thể thứ chúng đang bàn bạc kh là cuộc ly biệt đằng đẵng bốn năm trời, mà chỉ là một lần tăng ca ngắn ngủi vào cuối tuần.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
ta, cố tìm kiếm dù chỉ là một chút lưu luyến hay áy náy trên gương mặt đó.
Nhưng kh.
Chẳng gì cả.
Chỉ một sự bình tĩnh đến lạnh .
Ngay sau đó, ện thoại của ta vang lên một tiếng. Là âm báo tin n chuyển khoản.
ta đưa màn hình ện thoại đến trước mặt , trên đó là một con số chói mắt.
Tám triệu đồng.
"Ở đây tám triệu, em cầm l trước ."
"Tiêu pha cho tiết kiệm chút, tiền khám thai, t.h.u.ố.c bổ với cả tiền thuê chăm sóc lúc ở cữ đều nằm cả trong đ đ."
Giọng nói của ta bình thản như một đao phủ đang tuyên án số phận của mẹ con .
Tám triệu đồng.
Để mua đứt bốn năm th xuân của mẹ con .
Một nghìn bốn trăm sáu mươi ngày đêm.
chằm chằm vào con số đó, bỗng nhiên bật cười. Tiếng cười nghẹn lại nơi cổ họng, vừa khô vừa chát, như tiếng gi nhám chà xát vào nhau.
nhớ lại những lời ta đã nói khi cầu hôn.
ta nói: "Tô Tình, sau này nuôi em, sẽ khiến em trở thành phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian."
nhớ lại lúc cả hai cùng vẽ ra viễn cảnh tương lai.
ta nói: "Đợi khi chúng con, sẽ nỗ lực làm việc để mang lại cho em và con cuộc sống tốt nhất."
Những lời hứa hẹn vẫn còn văng vẳng bên tai, mà giờ đây lại trở thành một trò đùa thiên hạ. cười đến mức nước mắt chực trào ra.
Hóa ra, và cả đứa bé trong bụng, trong lòng ta chỉ đáng giá tám triệu đồng.
Một món hàng rẻ mạt, một gánh nặng thể tùy ý bị xua đuổi.
ngừng cười, ngẩng đầu lên, lặng lẽ ta. Ánh mắt chắc hẳn là lạnh lẽo lắm, lạnh đến mức khiến ta chút kh tự nhiên.
ta lảng tránh tầm mắt , khẽ ho một tiếng: "Kh còn sớm nữa, sáng mai bay chuyến sớm , thu xếp hành lý đây."
ta quay lưng bước về phía phòng ngủ, bóng lưng chẳng l nửa phần quyến luyến.
đứng chôn chân tại chỗ, cảm giác toàn bộ sức lực trong như bị rút cạn.
Đêm đó, mở trừng mắt cho đến khi trời hửng sáng. Bầu trời ngoài cửa sổ xám xịt, giống hệt như trái tim đã c.h.ế.t của .
đã đưa ra một quyết định.
Một quyết định sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời .
Chưa có bình luận nào cho chương này.