Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tra Nam Chê Tôi Vô Sinh? Gả Cho Thiếu Soái Liền Liên Tục Mang Thai

Chương 130: Cô cũng mang thai sao?

Chương trước Chương sau

Tác giả: Sơ Điểm Điểm

Khương c quán lại xảy ra một t.h.ả.m kịch kinh hoàng.

Đêm trước khi sự việc vỡ lở, Nhan Tâm qua viện của Lão thái thái dùng bữa tối.

Dạo gần đây tâm trạng Lão thái thái khá tồi tệ, Nhan Tâm liền tự tay làm chút mì mang sang cho bà, tiện thể lựa lời an ủi vài câu.

"… Ta nào buồn phiền chuyện gì đâu xa xôi." Lão thái thái cuối cùng cũng chịu trút bầu tâm sự với Nhan Tâm, "Là chuyện của vợ thằng Hai đ."

"Nhị tẩu ạ?"

"Vợ thằng Hai, nó t.h.a.i ." Lão thái thái thở dài sườn sượt, "Th Bang đã đ.á.n.h hơi được việc nó là tình nhân của Chu T Lệnh."

Nhan Tâm: "…"

"Bây giờ muốn xử lý cái thai, e là kh kịp nữa . Khuyên nó phá t.h.a.i để giữ lại cái mạng, Th Bang tuyệt đối sẽ kh để lại nghiệt chủng của Chu T Lệnh đâu. Nó kh nghe, xách đồ bỏ trốn mất biệt ." Lão thái thái rầu rĩ.

Khóe mắt Nhan Tâm giật giật: "Bỏ trốn ạ?"

Lão thái thái chép miệng: "Bỏ trốn từ rạng sáng hôm qua, nhà bổ tìm suốt một ngày một đêm mà bặt vô âm tín, e là lành ít dữ nhiều ."

Nhan Tâm: "…"

Cô chẳng hề mảy may thương xót cho Tôn Mị Tình.

Kiếp trước, Tôn Mị Tình đã vô số lần cố tình bày mưu tính kế hành hạ cô, thậm chí còn nhân lúc cô sơ hở xô cô ngã nhào xuống cầu thang, khiến cô nằm liệt giường suốt ba tháng ròng rã.

Tôn Mị Tình sống hay c.h.ế.t, chẳng mảy may liên quan gì đến Nhan Tâm.

Nhan Tâm chỉ th, Tôn Mị Tình đã nhầm một nước cờ chí mạng, lần này cô ta e là cầm chắc cái c.h.ế.t.

"… Con đường này ch gai lắm, cháu dâu Út à." Lão thái thái bỗng rơm rớm nước mắt, nắm l tay Nhan Tâm dặn dò, "Cháu l đó làm gương, tự lo liệu tính toán cho bản thân từ sớm ."

Nhan Tâm giật thót .

Cô hiểu ẩn ý trong lời nói của Lão thái thái.

Lão thái thái vẫn nh ninh rằng, cô đã trở thành nhân tình của Cảnh Nguyên Chiêu.

Kết cục của Tôn Mị Tình ngày hôm nay, thể sẽ là tương lai của Nhan Tâm ngày mai.

Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má Lão thái thái, chứa đựng sự quan tâm, lo lắng, và cả sự thương xót chân thành.

Ở kiếp trước, duy nhất trong Khương c quán từng chìa tay giúp đỡ và đối xử t.ử tế với Nhan Tâm, cũng chính là Lão thái thái.

Vậy mà Nhan Tâm lại đang nung nấu ý định hủy hoại gia đình bà.

Cô rũ mắt xuống, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô chợt th bản thân mà đáng sợ đến thế.

"Cháu hiểu , thưa tổ mẫu." Nhan Tâm ngoan ngoãn vâng lời.

Lão thái thái vỗ vỗ lên mu bàn tay cô đầy trìu mến.

Ngày hôm sau, tung tích của Tôn Mị Tình đã được tìm th.

Kh do nhà cất c tìm, mà là t.h.i t.h.ể của cô ta bị rạch bụng, quăng chỏng chơ ngay trước cổng lớn Khương c quán. Bà t.ử dậy sớm mở cổng th cảnh tượng kinh hoàng đó đã bị dọa cho phát ên, cả nửa ngày trời vẫn còn lải nhải run lẩy bẩy.

Nhan Tâm thừa biết thủ đoạn tàn độc của Th Bang, đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng trong lòng vẫn kh khỏi dậy sóng.

từng đối xử với cô vô cùng thân thiện ở kiếp trước - Chu Quân Vọng, rốt cuộc là loại như thế nào?

Cô kh muốn ra tận nơi xem t.h.ả.m trạng của Tôn Mị Tình, Bạch Sương đã thay cô xem xét.

Lúc quay về, Bạch Sương đã kể tóm tắt lại cho cô nghe.

Cả Khương c quán bao trùm trong sự bất an tột độ.

Một Tôn Mị Tình, là tình nhân mang giọt m.á.u của Chu T Lệnh; một Chương Th Nhã, là vị hôn thê của Chu T Lệnh.

Th Bang và Long đầu họ Chu, liệu tin tưởng vào sự trong sạch của Khương c quán?

Trưa hôm đó, má Phùng làm món xôi gà gói lá sen.

Nhan Tâm mải mê suy nghĩ m.ô.n.g lung, vô thức ăn khá nhiều mà kh hề nhận ra.

Đến lúc định chợp mắt nghỉ trưa, cô mới cảm th bụng ấm ách, đầy hơi khó tiêu.

Cô dạo qu sân một lúc cho xuôi bụng, mới vào giường ngủ.

Giấc ngủ trưa chập chờn kh sâu, cô rơi vào một cơn ác mộng.

Nhan Tâm mơ th bị của chính phủ quân sự đè nghiến xuống, cũng bị rạch bụng, moi đứa con trong bụng ra.

Chẳng rõ giọng ai vang lên văng vẳng bên tai: "Thân phận tình nhân làm gì tư cách sinh con cho Thiếu soái. Cô nên biết ều một chút, ngay từ đầu đã kh nên mang thai."

Dù là bị rạch bụng hay mang thai, đều khiến cô vô cùng hoảng loạn sợ hãi.

Nhan Tâm choàng tỉnh, mồ hôi lạnh toát ướt đẫm cả .

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Dạ dày cô càng thêm nặng trĩu, món xôi gà gói lá sen buổi trưa vẫn chưa tiêu hóa nổi.

Cô định bụng pha chút t.h.u.ố.c uống cho đỡ, thì Đại lão gia lại cử sang mời cô qua.

Nhan Tâm thừa biết, chắc c lại liên quan đến Th Bang, cái c.h.ế.t của Chu T Lệnh và Tôn Mị Tình. Chắc mẩm ta lại muốn cầu xin cô chạy chọt, dùng d nghĩa nghĩa nữ của chính phủ quân sự để nói đỡ cho Khương c quán.

Nhưng ngay lúc này, Nhan Tâm đang vô cùng khó chịu.

Bụng dạ cô sôi sục, buồn nôn kinh khủng.

Cơn ác mộng cộng thêm chứng khó tiêu khiến tinh thần cô vô cùng uể oải.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đại lão gia đã cho sang mời, cô kh thể kh , đành miễn cưỡng thay quần áo, chải lại đầu tóc, để mặt mộc bước sang nhà chính.

Đại thái thái th cô bước vào, lại trưng ra nụ cười hiền từ giả tạo.

Nụ cười đó quá rõ ràng.

Nhan Tâm cay đắng nhận ra: "Đại thái thái quả thực là một kẻ lợi hại, kiếp trước bị bà ta đè đầu cưỡi cổ khắp nơi, âu cũng kh oan uổng chút nào."

Nếu Nhan Tâm kh trọng sinh, kh bắt được mối quan hệ với chính phủ quân sự, thì dẫu mang theo ký ức của hai đời, cô cũng chưa chắc đã dễ dàng hạ bệ được Đại thái thái.

Cô trấn tĩnh lại tinh thần, cung kính gọi một tiếng cha, gọi một tiếng mẹ.

"Tâm Nhi này, chúng ta hy vọng con thể tận dụng các mối quan hệ, nhờ vả quen, một chuyến đến nhà họ Chu." Đại lão gia vào thẳng vấn đề, giọng ệu vô cùng khẩn trương, "Đến nhà Long đầu họ Chu ."

Nhan Tâm: "Đến đó làm gì ạ?"

"Thì để th minh giải thích cho chúng ta." Đại lão gia ấp úng.

Nhan Tâm: "Cha ơi, Nhị tẩu c.h.ế.t t.h.ả.m như vậy, cha kh định báo cảnh sát ?"

Đại lão gia sững sờ.

Đây là tiếng nói ?

Báo cảnh sát, để cả nhà c.h.ế.t chùm theo nó à?

"Tâm Nhi, con đừng làm khó cha nữa." Đại lão gia gượng gạo, "Con ráng giúp nhà một tay ."

Nhan Tâm muốn nôn.

Bụng dạ cô sôi sục dữ dội, đã thế chẳng biết từ đâu lại bay tới một mùi hương kỳ lạ, khiến cô càng thêm buồn nôn; những lời Đại lão gia vừa thốt ra, càng khiến cô kinh tởm gấp bội.

Cô cố sức kìm nén, nhưng luồng khí hư trong dạ dày vẫn cuồn cuộn dâng lên tận cổ họng.

Đại lão gia th cô mãi kh lên tiếng, liền xoa dịu: "Con ăn thử chút bánh trà hẵng từ từ nói chuyện, cha vừa mua bánh kem bơ đ."

Nhan Tâm vừa nghe đến cái tên đó, rốt cuộc kh thể chịu đựng thêm được nữa, cô lao vút ra cửa, nôn thốc nôn tháo.

Vị chua loét xộc lên mũi khiến cô trào nước mắt nước mũi, tống sạch sành s đống xôi gà lá sen buổi trưa ra ngoài.

Đại thái thái vội vàng sai bảo hầu: "Mau bưng nước ấm ra cho Tứ thiếu nãi nãi súc miệng. Dọn dẹp sạch sẽ bãi nôn ."

hầu xúm lại đỡ cô.

Bạch Sương cũng nh chóng bước tới, dìu Nhan Tâm - đang rõ ràng kh muốn nói thêm lời nào: "Thưa Lão gia thái thái, chúng cháu xin phép về trước. Thiếu nãi nãi cần nghỉ ngơi, ngày mai cô sẽ lại đến nghe giáo huấn ạ."

Cô bé chẳng thèm đợi Đại lão gia và Đại thái thái ậm ừ, đã dìu Nhan Tâm thẳng.

Nhan Tâm về đến phòng, thím Trình đã sắc sẵn một bát t.h.u.ố.c giải khí cho dạ dày. Nhan Tâm uống cạn ngay lúc còn nóng, cái dạ dày đang biểu tình dữ dội mới dịu đôi chút.

"… Tiểu thư, cô, cô chẳng lẽ lại?" Thím Trình dè dặt lên tiếng hỏi.

Nhan Tâm hiểu ngay thím định nói gì: "Cháu kh thai, tuyệt đối kh chuyện đó."

Thím Trình: "Hay là, mời Trương Phùng Xuân đến bắt mạch cho cô xem ?"

"Cháu chưa từng ngủ với Cảnh Nguyên Chiêu, làm t.h.a.i được?" Cô thẳng t phủ nhận.

Mọi : "…"

Nhà họ Khương kh hề tổ chức tang lễ cho Tôn Mị Tình, chỉ an táng qua loa cho xong chuyện, báo tin cho nhà mẹ đẻ cô ta một tiếng.

Căn nhà chìm trong tĩnh lặng đến đáng sợ.

Sáng sớm hôm sau, Khương Tự Kiệu xộc thẳng vào viện của Nhan Tâm với vẻ mặt hoảng loạn: "Cô t.h.a.i à?"

ta vừa tức giận, lại vừa sốt sắng.

Nhan Tâm: "Cái gì cơ?"

"Đám hầu đều đang xì xào bàn tán kìa, mẹ còn bắt mọi giấu !" Khương Tự Kiệu giận dữ quát, "Nhan Tâm, cô còn biết xấu hổ kh? Cô là đại phu cơ mà, cô kh biết tự bốc t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i mà uống à? Bây giờ cô vác bụng chửa cái t.h.a.i hoang đó…"

Chát, Nhan Tâm giáng thẳng một bạt tai vào mặt ta.

" câm cái miệng lại cho , kh hề thai!" Cô gắt lên, " thể bình tĩnh lại một chút được kh?"

Khương Tự Kiệu kh dám động tay động chân với cô, đành lùi lại một bước: "Thế tối qua cô nôn kinh khủng thế…"

"Là do ăn trúng đồ ăn hỏng." Nhan Tâm lạnh lùng giải thích.

Gò má Khương Tự Kiệu bỏng rát, lực tay của Nhan Tâm quả thực mạnh.

"… Cô kh được phép sinh con, cô hiểu chưa? Những gia đình quyền quý d giá, kh bao giờ chấp nhận cho phụ nữ nuôi con hoang bên ngoài.

Cô mà đắc tội với phủ Đốc quân, đừng nói là cô mất mạng, mà ngay cả nhà chúng cũng bị vạ lây. Cô với Thiếu soái Cảnh hú hí với nhau ra kh thèm quản, nhưng cô tuyệt đối kh được mang thai." Khương Tự Kiệu dằn mặt.

Nhan Tâm cười nhạt: "Hay lắm, đây quả đúng là những lời một chồng mẫu mực nên nói."

Khương Tự Kiệu: "Cô l tư cách gì mà mỉa mai ? kh biết nhục nhã là cô kia kìa."

Cô kh buồn đôi co với Khương Tự Kiệu nữa, mà quay trở vào phòng ngủ, ra lệnh cho Bạch Sương đuổi ta ra ngoài.

Cô ngồi trước bàn trang ểm, đột nhiên nghĩ thầm: "Cái tin đồn nhảm nhí này, Cảnh Nguyên Chiêu chắc sẽ kh biết đâu nhỉ?"

đâu thực sự lên giường với cô.

Nếu cũng tưởng cô thai, sẽ nghĩ gì?

lẽ, cũng sẽ lao tới c.h.ử.i cô là đồ kh biết xấu hổ, vừa dang chân hầu hạ , lại vừa tằng tịu m.a.n.g t.h.a.i con của Khương Tự Kiệu.

Nhan Tâm hình ảnh phản chiếu của trong gương, nở một nụ cười quỷ dị.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...