Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tra Nam Chê Tôi Vô Sinh? Gả Cho Thiếu Soái Liền Liên Tục Mang Thai

Chương 164: Nhan Tâm không thích ăn

Chương trước Chương sau

Kệ hàng nằm tít trong góc khuất, ánh sáng mờ ảo.

Nhan Tâm bị đàn cúi đầu hôn ngấu nghiến, cảm nhận được mùi t.h.u.ố.c lá the mát vương vấn trên môi.

Cô vội vàng l lại tinh thần định vùng ra, nhưng cánh tay rắn chắc như thép của đã siết chặt l cô, nụ hôn càng lúc càng sâu.

Lòng bàn tay dù giữa mùa đ giá rét vẫn hầm hập nóng; hơi thở rực lửa như dung nham, nóng đến mức khiến Nhan Tâm run rẩy.

tham lam đòi hỏi kh ngừng, hôn ngấu nghiến như muốn nuốt chửng cô vào bụng.

Nhan Tâm bị ghì chặt. siết chặt cô, ép cô áp sát vào , khiến cô cảm nhận rõ rệt dòng nhiệt nóng bỏng đang cuộn trào qu , như muốn thiêu đốt cả cô.

Cô c.ắ.n răng giữ tỉnh táo, cố đẩy ra: “Đại ca!”

“Châu Châu Nhi, nhớ em phát ên lên được.” Đôi môi Cảnh Nguyên Chiêu lướt qua chiếc cằm nhỏ n, mềm mại của cô, mơn trớn dần xuống chiếc cổ thon dài.

Nhan Tâm thở kh ra hơi: “Đại ca, đây là tiệm may, mỗ mụ đang ở trên lầu...”

c cửa .” thì thầm, tiếp tục vùi đầu hôn cô.

Nhan Tâm vùng vẫy: “Bu ra mau, kh thích thế này!”

Từ ngoài cửa vọng lại giọng nói sang sảng của Đường Bạch: “Nhu Trinh tiểu thư, ngài về nước khi nào vậy?”

Cảnh Nguyên Chiêu lúc này mới bu Nhan Tâm ra, hơi nghiêng đầu liếc ra cửa.

Giọng Thịnh Nhu Trinh vang lên đầy ngạc nhiên: “Đường Bạch? lại ở đây?”

Cô ta đưa mắt ra sau lưng Đường Bạch: “ trai đâu?”

“Thiếu soái mua chút ểm tâm. Nghe nói phu nhân đang ở đây nên ngài cố ý tới tìm.” Đường Bạch cười đáp.

Thịnh Nhu Trinh hồ nghi ta: “Mua ểm tâm gì cơ?”

“Bánh kem sữa tươi kiểu Tây, nghe nói ngon lắm.” Đường Bạch nói, “ ngài lại ở đây?”

“Bọn đến may quần áo.” trả lời lại là Trương Nam Xu.

Cô nàng gọi với vào trong: “Heo Heo Nhi, chọn xong chưa?”

“Tới đây.” Nhan Tâm vội vàng đáp lời. Cô vuốt lại mái tóc, chỉnh trang y phục mới bước ra.

“Đại tiểu thư, hóa ra ngài cũng ở đây.” Đường Bạch tươi cười chào, “Để báo với thiếu soái mua thêm vài phần, kẻo lát nữa lại kh đủ chia.”

Nói ta quay lưng thẳng.

Thịnh Nhu Trinh theo bóng lưng Đường Bạch, ánh mắt mang theo vẻ nghi hoặc trầm ngâm.

Trương Nam Xu thì tưng tửng, kéo tay hai định lên lầu.

Thịnh Nhu Trinh cười bảo: “Hai lên trước , em đợi trai em một lát. Lâu lắm chưa gặp .” Gương mặt cô ta toát lên vẻ dịu dàng, một thái độ thân thiết nhưng kh quá phận.

muốn lên lầu uống ngụm trà, mỏi chân quá .” Trương Nam Xu cười hớn hở. Cô nàng kéo Nhan Tâm thẳng.

Thịnh Nhu Trinh vẫn ngoái theo bóng lưng hai , chợt nhận ra họ thẳng một mạch mà chẳng buồn quay đầu cô ta l một lần.

Cô ta chợt th vẻ hơi đa nghi.

“Cái cô th mai trúc mã kia khó xơi đ.” Trương Nam Xu ghé tai Nhan Tâm thì thầm.

Nhan Tâm thở dài: “ kh cần mà làm m chuyện mưu kế này đâu Nam Xu, biết vốn kh thích mà. Làm vậy áy náy lắm.”

“Ai bảo kh thích? khoái m vụ này cực kỳ, kích thích muốn c.h.ế.t.” Trương Nam Xu cười hì hì.

Nhan Tâm dở khóc dở cười.

Cô nghiêm mặt: “Nam Xu, đã chồng . Tương lai của kh liên quan gì đến nhà họ Cảnh cả.”

Trương Nam Xu sững . Cô thẳng t hỏi: “ cứ tưởng thích cục sắt kia cơ đ.”

Nhan Tâm rành rọt: “ đối xử tốt với , thừa nhận ều đó. Nhưng chỉ dừng lại ở đó thôi Nam Xu, chúng kh thể xa hơn được.”

thực sự kh thích ta ?”

“Kh thích.” Nhan Tâm ngập ngừng một thoáng quả quyết.

Trương Nam Xu: “Đừng nghĩ một đằng nói một nẻo với , ghét nhất là đoán già đoán non chuyện yêu đương của khác. đã nói kh thích, vậy thì sẽ kh giúp giành giật nữa.”

Nhưng cô nàng vẫn vẻ chưa can tâm, cảm th hơi tiếc nuối. Dù chính cô cũng chẳng hiểu đang tiếc cái gì. Cục sắt đó căn bản đâu xứng với Heo Heo Nhi nhà .

“Thật sự kh thích à?” Cô nàng vẫn gặng hỏi thêm câu nữa.

“Thật sự kh thích.” Nhan Tâm khẳng định.

Trương Nam Xu kh nói thêm gì nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tra-nam-che-toi-vo-sinh-ga-cho-thieu-soai-lien-lien-tuc-mang-thai/chuong-164-nhan-tam-khong-thich-an.html.]

Hai bước vào phòng nhã tọa.

Chu nương t.ử vẫn ở đó trò chuyện cùng phu nhân; th Nhan Tâm và Trương Nam Xu quay lại, phu nhân lên tiếng: “Hai đứa chạy đâu mà nhoáng cái đã mất tăm vậy. Lại đây xem ưng họa tiết nào kh.”

Trương Nam Xu sán lại gần, Nhan Tâm cũng bước theo.

Hai tùy ý chọn vài xấp vải thì dưới hành lang vang lên tiếng giày da lộp cộp, xen lẫn giọng nói vang rền đầy uy lực của Cảnh Nguyên Chiêu: “Mỗ mụ.”

Nụ cười trên môi phu nhân càng thêm rạng rỡ: “ con tìm được đến tận đây?”

Phó quan bước tới mở cửa.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Ngay sau đó, Cảnh Nguyên Chiêu bước vào, đặt hộp bánh kem trên tay trước mặt phu nhân: “Con mua chút ểm tâm cho mỗ mụ.”

Phu nhân hài lòng: “Làm khó con lòng. Hôm nay mới về thành à?”

“Vừa về tới nơi, lát nữa con còn họp.” Cảnh Nguyên Chiêu đáp.

Phu nhân giục: “Vậy con mau lo việc , chính sự quan trọng hơn.”

“Con muốn ghé thăm mỗ mụ một chút mới .”

Hai mẹ con hàn huyên vài câu thì Thịnh Nhu Trinh mới chậm rãi bước lên lầu. Bước chân cô ta quá chậm nên Cảnh Nguyên Chiêu căn bản kh thèm đợi.

Hai chào hỏi vài câu ngoài cửa, thái độ Cảnh Nguyên Chiêu dửng dưng, xách hộp bánh quay gót thẳng. nh thoăn thoắt, chớp mắt đã khuất dạng nơi cầu thang, Thịnh Nhu Trinh kh đuổi kịp, đành thôi.

“... Gặp Nhu Trinh chứ?” Phu nhân nắm l tay Thịnh Nhu Trinh.

Cảnh Nguyên Chiêu đáp vọng lại: “Gặp dưới lầu ạ.”

nhận kh ra con bé kh? Nhoáng cái đã thành thiếu nữ , ngày càng xinh đẹp.” Phu nhân khen ngợi.

Cảnh Nguyên Chiêu thản nhiên: “Em trước nay vẫn tr như vậy mà?”

Phu nhân hờn dỗi: “Con bé cao lên bao nhiêu đ.”

“Con chẳng th khác gì.” Cảnh Nguyên Chiêu bu một câu phũ phàng.

Phu nhân: “...”

Đúng là con trai nuôi chẳng bằng một con lợn.

Thịnh Nhu Trinh đứng cạnh mỉm cười lắng nghe: “Trong mắt đại ca, con lúc nào cũng chỉ là đứa trẻ r, lớn thế nào cũng vậy thôi.”

Cảnh Nguyên Chiêu: “Đúng là giống hệt con nhóc tì vàng hoe. Mỗ mụ cứ khăng khăng bảo em cao lên, xinh ra, chỉ là do tình mẹ thương con, mong em mau lớn thôi.”

Sắc mặt Thịnh Nhu Trinh hơi sượng lại.

Trương Nam Xu nhịn kh được khẽ cười thầm.

“Lại đây, ăn bánh kem .” Cảnh Nguyên Chiêu đưa một miếng cho Thịnh Nhu Trinh, “Ăn nhiều một chút cho mau lớn.”

Thịnh Nhu Trinh tươi cười nhận l.

Cảnh Nguyên Chiêu lại chia cho Trương Nam Xu một phần. Trương Nam Xu thích món này nên vui vẻ nhận l, kh thèm cà khịa nữa.

Thịnh Nhu Trinh th hộp bánh đã rỗng tuếch, Cảnh Nguyên Chiêu kh chia phần cho Nhan Tâm liền lên tiếng: “Chị Châu Châu vẫn chưa phần ạ.”

Phu nhân khen ngợi: “Cái con bé này, chu đáo thật đ.” Bà định nhường phần của cho Nhan Tâm.

Nhan Tâm vội xua tay: “Con kh thích ăn món này đâu ạ.”

Phu nhân khuyên nhủ: “Ăn thử chút , ngon lắm đ.”

“Để con chia chung với Nam Xu là được .” Nhan Tâm từ chối khéo, “Mỗ mụ, con thực sự kh thích ăn đồ ngọt lắm.”

Phu nhân kh ép nữa.

Cảnh Nguyên Chiêu ngồi nán lại một lúc trò chuyện, Đường Bạch thò đầu ngoài cửa ngó vào hai lần. Phu nhân biết bận nên giục: “Con việc thì cứ trước , tối nhớ về ăn cơm nhà nhé.”

Cảnh Nguyên Chiêu đứng lên: “Vậy con xin phép trước.”

Sau khi rời , phu nhân dùng xong ểm tâm, chọn xong vải vóc kiểu dáng cũng rời khỏi tiệm may. Mọi lại tạt qua cửa hàng bách hóa dạo một vòng mới về Đốc quân phủ.

Ai n về phòng nghỉ ngơi chờ dùng cơm trưa.

Trương Nam Xu ngả lưng xuống sofa, liếc Nhan Tâm: “ để ý kh? Cục sắt vừa lượn qua mất mà tâm trạng Thịnh Nhu Trinh tốt lên th rõ.”

Nhan Tâm rũ mắt. Cô cũng nhận ra ều đó.

Chẳng còn gì để nghi ngờ, Thịnh Nhu Trinh quả thực đem lòng ái mộ Cảnh Nguyên Chiêu. Kiếp trước khi chung sống với Nhan Tâm, cô ta đã nỗ lực che giấu ểm này.

Niềm tin một khi đã sứt mẻ thì vĩnh viễn kh thể lành lại.

biết vì kh?” Trương Nam Xu lại hỏi.

Nhan Tâm: “Vì ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...