Tra Nam Chê Tôi Vô Sinh? Gả Cho Thiếu Soái Liền Liên Tục Mang Thai
Chương 194: Đốc quân càng thiên vị Nhan Tâm
Nhan Tâm ở nhà tập làm giày.
Làm giày kh đòi hỏi quá nhiều kỹ xảo, quan trọng là làm quen tay là được.
Biết cách làm kh khó.
Nhan Tâm học cả buổi sáng mới biết cách khâu đế giày. M mũi khâu đầu tiên còn xiêu vẹo, về sau dần dần đều đặn và khít hơn.
Chị Trình khen ngợi cô: “Tiểu thư th minh quá, học cái gì cũng nh, chỉ cần học một chút là thạo ngay.”
Đây quả thực là thiên phú của Nhan Tâm.
Trời sinh cô trí nhớ siêu phàm, tay chân lại kh vụng về, nên khi tiếp xúc với một món đồ mới lạ, chỉ cần cô suy ngẫm một chút là thể nh chóng nắm bắt được bí quyết, làm theo một cách bài bản ra trò.
Nhan Tâm quay sang hỏi chị Trình: “Nếu em học Tây y, học hai năm liệu thành tài được kh?”
Việc khâu đế giày khá nhàm chán, cô chỉ tiện miệng hỏi bâng quơ, coi như để g.i.ế.c thời gian.
Chị Trình ngạc nhiên: “Tiểu thư còn định học cả Tây y nữa ?”
Nhan Tâm gật đầu: “Biết biết ta, trăm trận trăm tg.”
Sẽ một ngày, trên mảnh đất Hoa Hạ này, Đ y và Tây y sẽ nổ ra một cuộc tr luận nảy lửa.
Nhan Tâm biết Tây y những ưu thế vượt trội của nó, nhưng ều đó kh nghĩa là Đ y đáng bị đào thải, Đ y cũng những giá trị to lớn kh thể phủ nhận.
Cô muốn dung hòa cả hai, để chúng cùng tồn tại song song.
Cô bắt buộc hiểu biết về Tây y, mới thể trong cuộc cạnh tr khốc liệt đó, dùng d tiếng của để làm “ cầm lái”, giữ cho Đ y tiếp tục tồn tại và phát triển.
“Nếu tiểu thư muốn học, dĩ nhiên sẽ học được thôi. Ngài th minh đến vậy cơ mà.” Chị Trình đáp.
Nhan Tâm khẽ cười.
Khâu đế giày vô cùng nhàm chán, lại tốn sức. Cặm cụi nửa ngày trời, ngón tay, cổ tay, vai gáy cô đều nhức mỏi rã rời.
Bạch Sương ra ngoài một chuyến, một lát sau quay về.
“Tiểu thư, việc ngài phân phó đã hoàn tất. đã bị tráo .” Bạch Sương báo cáo.
Nhan Tâm gật đầu xác nhận.
Chị Trình tò mò hỏi: “Làm chuyện gì vậy?”
“Chuyện bên ngoài thôi, kh chuyện trong nhà đâu. Chị cứ yên tâm , trong nhà vẫn thái bình.” Nhan Tâm trấn an.
Chị Trình kh gặng hỏi thêm nữa.
Nhan Tâm mất ròng rã ba ngày trời mới hoàn thành xong việc khâu đế giày.
Thời gian cũng thoắt cái trôi tới ngày diễn ra tiệc sinh nhật của tiểu thư Tây phủ Cảnh Giai Đồng.
Trời chập choạng tối, đèn đuốc sáng rực, đám hầu Khương c quán gọi vài chiếc xe kéo tới đậu trước cửa, chờ đợi mọi ăn vận lộng lẫy bước ra.
Nhan Tâm xuất phát sau cùng.
Đi được nửa đường, Nhan Tâm tình cờ bắt gặp Ngũ thiếu gia và Ngũ thiếu phu nhân của Khương c quán.
Chiếc xe kéo mà họ đang bị nứt trục bánh xe kh thể chạy tiếp được nữa. Giữa đường lại chẳng chiếc xe kéo nào khác, hai vợ chồng đang vô cùng lúng túng.
“Bạch Sương, cho hai họ nhờ .” Nhan Tâm bảo.
Bạch Sương cho xe tấp vào lề đường, vẫy hai họ lên xe.
“…… Đa tạ tứ tẩu.” Ngũ thiếu gia tươi cười hớn hở.
Ngũ thiếu phu nhân cũng rụt rè học theo: “Cảm ơn tứ tẩu.”
Cô ta mang dáng vẻ vô tư, ngây thơ trẻ con.
Nhan Tâm đáp lại: “Kh gì.”
Ngũ thiếu gia chưa đầy mười bảy tuổi, đang ở cái độ tuổi nửa trẻ con nửa lớn.
ta ngồi ở ghế phụ, còn Nhan Tâm và Ngũ thiếu phu nhân ngồi ở băng ghế sau.
ta quay lại, cười hì hì hỏi Nhan Tâm: “Tứ tẩu, chiếc xe này của chị thể cho em mượn tập lái được kh? Em cũng muốn học lái ô tô.”
“Kh được.” Nhan Tâm lạnh lùng từ chối.
Ngũ thiếu phu nhân chút căng thẳng.
Ngũ thiếu gia dường như chẳng mảy may để tâm, ta thuộc loại tính cách nhây như đỉa, hoàn toàn kh để ý đến sự cự tuyệt của khác.
Nếu th đường cầm một viên kẹo trong tay, hễ ta trúng ý là nhất định chạy đến đòi bằng được, nài nỉ ỉ ôi đến khi ta bực , hết kiên nhẫn mà cho ta mới thôi.
Với tính cách này, nếu vớ phụ nữ tâm lý hơi kh vững vàng, chắc c sẽ dễ dàng nhượng bộ trước những đòi hỏi của ta.
“…… Lái ô tô nguy hiểm, lại chưa biết lái, nhỡ bề gì, biết ăn nói với nhà.” Nhan Tâm giải thích.
Ngũ thiếu gia vẫn giữ nụ cười cợt nhả: “Chị bảo Bạch Sương dạy em là được mà. đúng kh chị Bạch Sương? Chị Bạch Sương ơi, chị dạy em lái xe nhé?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đàn Khương gia, ai n đều sở hữu dung mạo khôi ngô, tuấn tú.
Ngay cả Thịnh Nhu Trinh cũng từng xuýt xoa rằng Khương Tự Kiệu gương mặt đào hoa, nhan sắc cực phẩm.
Ngũ thiếu gia cũng kh ngoại lệ.
Nhưng tâm địa của Bạch Sương còn lạnh hơn cả gương mặt cô: “ kh hầu của , Ngũ thiếu gia.”
Ngũ thiếu gia vẫn cười hì hì: “Em đâu sai bảo chị, em đang cầu xin chị mà. Xin chị đ, chị Bạch Sương.”
“Chủ nhân của đã nói kh được .” Bạch Sương mặt lạnh t, “Ngũ thiếu gia, là trẻ lên ba nghe kh hiểu tiếng ?”
Câu nói này khá nặng nề, khiến Ngũ thiếu phu nhân vô cùng xấu hổ.
Thế nhưng Ngũ thiếu gia vẫn trơ tráo như kh, tiếp tục lèo nhèo bên tai Bạch Sương: “Chị Bạch Sương, chị cứ đồng ý , em sẽ cầu xin tứ tẩu. Được kh chị? Em còn chưa được lái ô tô bao giờ, cho em thử một lần .”
Sắc mặt Ngũ thiếu phu nhân lúc này đã khó coi đến cực ểm.
Cô gái trẻ này dường như lần đầu tiên nhận thức rõ bản chất thật của trượng phu .
Để đạt được mục đích, thể giống hệt một kẻ ăn mày, kh ngừng cầu xin, nài nỉ, vứt bỏ mọi liêm sỉ và lòng tự trọng.
vốn là con vợ lẽ của Khương gia, lẽ trước nay vẫn luôn sống như vậy.
Ngũ thiếu phu nhân khẽ c.ắ.n môi.
Nhan Tâm hoàn toàn thể tưởng tượng ra cảnh tượng ở kiếp trước, Ngũ thiếu gia đã dùng chính chiêu trò này để ép Ngũ thiếu phu nhân tiếp khách, kiếm tiền cho tiêu xài hoang phí.
coi rẻ lòng tự trọng, trong mắt chỉ lợi ích.
Chỉ mong kiếp này, cô gái thể sớm ngày thấu bộ mặt thật của kẻ đầu ấp tay gối.
Đến khách sạn Vạn Cẩm, Bạch Sương thả mọi xuống, đỗ xe cẩn thận mới tìm Nhan Tâm.
Nhan Tâm than thở với cô: “Suốt dọc đường tai bị làm cho ong cả lên.”
Bạch Sương: “ cũng vậy. Lần sau gặp tình huống này, thể đập ngất luôn được kh?”
Nhan Tâm bật cười, gật đầu: “Được.”
Chỗ ngồi của Nhan Tâm được xếp ở phía trên, trong khi những của Khương c quán được bố trí ở những bàn phía dưới.
Từ xa, Nhan Tâm th sắc mặt Ngũ thiếu phu nhân tối sầm lại, kh còn vẻ nhẹ nhõm, vui vẻ như lúc trước.
Cô gái trẻ ngây thơ vô lo vô nghĩ, dường như lần đầu tiên trong đời chất chứa tâm sự.
Nhan Tâm cảm th như vậy cũng tốt.
Con biết tự thức tỉnh mới tìm ra được lối thoát. Cuộc sống của mỗi đều do chính bản thân họ nỗ lực vươn lên.
Điều Nhan Tâm thể làm là chìa tay giúp đỡ khi cô muốn phản kháng, chứ kh gánh vác thay cô .
“Đại tỷ tỷ.” Một giọng nói vang lên bên tai, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Nhan Tâm bừng tỉnh, nhận ra hai chị em Cảnh Giai Đồng và Cảnh Phỉ Nghiên đang tới chào hỏi.
Nhan Tâm đứng dậy, rút từ trong túi xách ra một chiếc hộp gấm đưa cho Cảnh Giai Đồng: “ , chúc mừng sinh nhật.”
“Cảm ơn đại tỷ tỷ.” Cảnh Giai Đồng nhận l.
Cảnh Phỉ Nghiên đứng bên cạnh kh nói năng gì, cũng tránh chạm mắt với Nhan Tâm.
“Em tiếp khách , hôm nay đ khách, kh cần bận tâm đến chị đâu.” Nhan Tâm chủ động lên tiếng.
Cảnh Giai Đồng khách sáo vài câu cùng em gái rời .
Khách khứa lần lượt đến đ đủ, sảnh lớn của khách sạn Vạn Cẩm bày la liệt ba mươi bàn tiệc.
Đốc quân, phu nhân và Thịnh Nhu Trinh thong thả đến muộn, tr họ tựa như một gia đình ba hạnh phúc; Nhị phu nhân đến sau, chứng kiến cảnh tượng đó, vậy mà bà ta lại kh hề sa sầm mặt mày.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lần đầu tiên Nhan Tâm nhận ra, hóa ra Nhị phu nhân cũng sợ Đốc quân. Cái thói kiêu ngạo, hống hách của bà ta chỉ dám giở ra trước mặt phu nhân mà thôi.
“Con ai cũng thói bắt nạt kẻ yếu.” Nhan Tâm thầm nghĩ.
Quả hồng thì lựa quả mềm mà bóp.
Nhan Tâm thu hồi ánh mắt.
Đợi Đốc quân và phu nhân ngồi xuống, Nhan Tâm mới bước tới chào hỏi.
Bàn tiệc chính chỉ sắp xếp tám chiếc ghế, ngoài Đốc quân, phu nhân và Nhị phu nhân, còn m vị phu nhân của các quan chức cấp cao. Bọn họ đều dẫn theo những con trai trẻ tuổi tới dự tiệc xem mắt.
Chỗ ngồi của Thịnh Nhu Trinh được xếp cùng bàn với Nhan Tâm, cô ta cũng kh được ngồi ở bàn chính.
Nào ngờ, Nhan Tâm vừa tiến tới, Đốc quân đã lên tiếng: “Ta chỉ cùng phu nhân tới đây thôi, kh rảnh ở lại dùng bữa. Châu Châu Nhi, con ngồi vào chỗ của ta, hầu hạ mỗ mụ dùng bữa cho chu đáo nhé.”
Thịnh Nhu Trinh lập tức đưa mắt .
Đốc quân khẽ gật đầu với cô ta.
Ông chỉ gật đầu, dường như muốn nói “ta nói con nghe th là được ”, chứ kh hề ý định thay đổi quyết định, vẫn một mực nhường chỗ ngồi của cho Nhan Tâm.
Thịnh Nhu Trinh khẽ c.ắ.n môi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.