Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tra Nam Chê Tôi Vô Sinh? Gả Cho Thiếu Soái Liền Liên Tục Mang Thai

Chương 91: Châu Châu Nhi, hãy bước vào cuộc sống của ta

Chương trước Chương sau

Trong phòng khách của Cảnh Nguyên Chiêu chất đầy lụa là gấm vóc.

Vài thợ may đang đứng hầu trực bên cạnh.

Nhan Tâm hơi sửng sốt.

"Châu Châu Nhi, qua đây chọn vải ," Cảnh Nguyên Chiêu lên tiếng.

Nhan Tâm: "..."

Tối qua Cảnh Nguyên Chiêu nói sẽ may y phục cho cô, cô còn tưởng là đến tiệm may.

Là cô chưa rành sự đời .

" quần áo mặc mà," Nhan Tâm nói.

Cảnh Nguyên Chiêu đáp: "Mỗi quý đều may thêm vài bộ y phục chứ."

lại nói thêm, "Mặc áo mới là niềm vui giản đơn nhất, đừng bỏ lỡ niềm vui ."

Trước mặt m thợ may và thợ thêu, cô kh tiện từ chối thêm.

Cô chọn ra sáu bộ.

Cảnh Nguyên Chiêu lại gạt : "Số vải còn lại, may toàn bộ ."

Nhan Tâm giật nảy : "Quá nhiều ."

"Kh nhiều đâu. Một mùa mười sáu bộ y phục, cũng gọi là tiết kiệm ," Cảnh Nguyên Chiêu thản nhiên.

Nhan Tâm: "..."

Hồi còn ở nhà mẹ đẻ, một mùa cô chỉ bốn bộ quần áo, mặc cũng đủ .

Ngày thường cô cũng ít khi ra ngoài, chẳng m giao thiệp.

"Đa tạ đại ca," cô khẽ nói.

Thợ may tiến đến đo kích cỡ cho cô, đưa cô xem các kiểu dáng và hoa văn, cẩn thận xác nhận từng chi tiết.

Việc này bận rộn mất cả buổi sáng, chớp mắt đã đến giờ cơm trưa.

Cảnh Nguyên Chiêu muốn mời Nhan Tâm đến quán ăn Duyệt Lai dùng bữa.

Nhan Tâm kh mặn mà với việc ra ngoài cho lắm.

Dù đã lập thu, sáng tối gió mát, nhưng buổi trưa cái nóng vẫn còn oi ức, nóng đến mức khiến ta choáng váng.

"... Ăn ở nhà cũng được. Ăn xong lên lầu , chúng ta trò chuyện," Cảnh Nguyên Chiêu nói.

Nhan Tâm nghe vậy thì da đầu tê rần.

Cảnh Nguyên Chiêu cô mỉm cười, lúm đồng tiền sâu hoắm, dáng vẻ rõ ràng là chẳng ý đồ gì tốt đẹp.

Nhan Tâm biết muốn đưa cô ra ngoài giải khuây, tìm chút thú vui mới mẻ để chọc cô vui, ban nãy lẽ chỉ là kế khích tướng.

Cô thở dài, đành nói: "Ra ngoài đường, kh được động tay động chân đâu đ."

" làm em mất mặt bao giờ chưa?" Cảnh Nguyên Chiêu cười xòa, "Châu Châu Nhi, đã từng hại em chưa?"

Nói xong, bỗng nhớ lại dạo trước vì tức giận đến phát ên, chạy tới ép Khương Biết Hành, bắt nhà họ Khương khuyên Nhan Tâm tự nguyện theo , khiến nhà họ Khương cố tình giở trò đê tiện với cô.

Nghĩ đến đây, chợt chột dạ.

Chuyện đó... tính là đã hại cô kh nhỉ?

Nhan Tâm lại kh nghĩ đến khúc mắc .

nghiêm túc lắc đầu: "Chưa từng hại ."

Cảnh Nguyên Chiêu bật cười, dùng sức ôm l cô: "Châu Châu Nhi, em đúng là một cô gái kh để bụng thù dai, tốt."

Nhan Tâm: "Lời khen này của , thật chẳng ăn nhập vào đâu cả."

Cảnh Nguyên Chiêu cúi xuống hôn phớt lên môi cô một cái.

Nhan Tâm nghiêng mặt né : "Đừng màng!"

"Được , được , kh nháo nữa, hai ta ăn cơm thôi," Cảnh Nguyên Chiêu dỗ dành, "Đến quán ăn Duyệt Lai còn thể nghe hát nữa."

nói tiếp: "Em kh thể cả ngày cứ ủ rũ ở trong nhà được, tâm trạng sẽ càng thêm trầm uất. Ngày thường em nên ra ngoài dạo mỗi ngày, may đồ, mua sắm trang sức, ăn cơm, nghe kịch."

Nhan Tâm ngẫm nghĩ một chút, cảm th làm vậy thật sự vô vị và nhàm chán.

Cô thà dành thời gian rảnh rỗi để nghiên cứu bút ký của tổ phụ, cùng Trương Phùng Xuân bàn luận về những ca bệnh mới, ều chế t.h.u.ố.c mới, hoặc là học Tây y, học tiếng .

Ăn uống dạo phố thì gì thú vị chứ?

Nhưng liệu cô nên thay đổi cách sống của kh?

Cô rũ bỏ sự bài xích trong lòng, nghiêm túc cân nhắc lời đề nghị của Cảnh Nguyên Chiêu: " sẽ thử xem."

Cảnh Nguyên Chiêu: " thực sự thử đ. Châu Châu Nhi, em lúc nào cũng kh vui. kh biết trong lòng em đang nghĩ gì. Nhưng cứ giữ tâm sự như vậy, kh tốt cho em đâu."

Nhan Tâm gật đầu.

Cảnh Nguyên Chiêu lại tò mò: "Em kể nghe xem, tại em luôn mang vẻ u buồn như vậy?"

Nhan Tâm: "Kh gì đâu."

"Bởi vì bị ép gả cho Khương Tự Kiệu ?" lại hỏi.

Nhan Tâm sợ ép cô ly hôn, bắt cô dọn ra ngoài ở, từ đó hợp tình hợp lý biến cô thành "phòng nhì" bên ngoài dẫu kh nghĩ thế, nhưng hành động thực tế chắc c sẽ dẫn đến hậu quả đó.

Cô kh vội phủ nhận mà lẳng lặng một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tra-nam-che-toi-vo-sinh-ga-cho-thieu-soai-lien-lien-tuc-mang-thai/chuong-91-chau-chau-nhi-hay-buoc-vao-cuoc-song-cua-ta.html.]

Chần chừ vài giây, cô mới lên tiếng: "Là bởi vì, thường xuyên nằm mơ."

"Mơ th cái gì?"

"Chuyện của sau này," Nhan Tâm đáp, " nhiều đối xử tệ với , cuộc sống của trôi qua vô cùng gian nan. Đường phố và bầu trời đều phủ một màu xám xịt."

Nghe vậy, lồng n.g.ự.c Cảnh Nguyên Chiêu bỗng thắt lại.

" mơ th kh?" hỏi.

Lời Nhan Tâm kể, nửa thật nửa giả.

Nếu kh l cớ nằm mơ, kỳ thực cô đã từng gặp Cảnh Nguyên Chiêu nhiều lần trong kiếp trước.

Tất nhiên đó chẳng giấc mộng đẹp đẽ gì.

Nhưng "giấc mơ" cô đang kể hiện tại, chính là kiếp trước của cô.

Mà kiếp trước của cô, vốn dĩ kh hề sự xuất hiện của Cảnh Nguyên Chiêu.

Nên cô lắc đầu: "Kh ."

"Tại lại kh mơ th ?" Cảnh Nguyên Chiêu ôm l cô, áp sát cô vào lồng n.g.ự.c , "Trong giấc mơ của em nếu , chắc c em sẽ hạnh phúc."

Nhan Tâm chớp chớp mắt.

Sau khi sống lại, sự thay đổi đầu tiên của cô kh là chiến tg Chương Th Nhã, mà là việc gặp được Cảnh Nguyên Chiêu.

Gặp ều nằm ngoài dự liệu của cô, nhưng dường như lại mở ra một cánh cửa khác cho cuộc đời cô.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Cảnh Nguyên Chiêu bằng sự bá đạo của , đã kéo cô bước lên một con đường hoàn toàn mới.

Nếu kiếp trước, cô cũng gặp được Cảnh Nguyên Chiêu thì nhỉ?

"Giấc mơ đều kỳ lạ," Nhan Tâm nói, "Nhưng hy vọng ều đó là sự thật. Trong mơ nếu , lẽ sẽ hạnh phúc hơn một chút."

Cảnh Nguyên Chiêu bật cười: "Hai ta toàn nói m lời ngốc nghếch."

Nhan Tâm cũng mỉm cười.

Hai cùng ra khỏi nhà.

Ngồi trên chiếc ô tô của quân chính phủ, Cảnh Nguyên Chiêu vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.

Gần đến trước cửa quán ăn Duyệt Lai, Cảnh Nguyên Chiêu đột nhiên lên tiếng: "Châu Châu Nhi, mơ chỉ là mơ thôi, tỉnh dậy . ở đây ."

Nhan Tâm chấn động.

Một luồng cảm xúc nào đó chậm rãi chảy xuôi trong tim, xua tan đám mây mù đen tối đang đè nặng lên cô.

Giống như một tia nắng đột ngột chiếu rọi vào.

" chỉ là... nói hươu nói vượn thôi," cô mỉm cười, che giấu sự khác thường của .

Giọng Cảnh Nguyên Chiêu trầm ổn mà kiên định: "Mặc kệ là chuyện thật hay em buột miệng nói bừa, đều hy vọng em kh bị ác mộng giam cầm. Châu Châu Nhi, hãy trở về với thế giới thực tại , ở đây ."

Ở đây .

là chỗ dựa của cô.

Nếu kh của và Bạch Sương do phái tới, lẽ Nhan Tâm đã c.h.ế.t trong tay Khương Vân Châu vào m ngày trước .

Kh hỗ trợ, cô tuyệt đối kh thể nào phản đòn lại Khương Vân Châu.

Cảnh Nguyên Chiêu trong cuộc sống thực tại, đang nắm l tay Nhan Tâm, chân thực như chính ngay lúc này.

" biết , đại ca," cô khẽ đáp.

Cảnh Nguyên Chiêu siết tay mạnh hơn một chút, giữ c.h.ặ.t t.a.y cô.

Chiếc xe dừng hẳn trước cửa quán ăn, kh nỡ bu tay, nên cứ ngồi lì trong xe thêm hai phút, sau đó mới cùng Nhan Tâm xuống xe.

Phó quan đã đặt sẵn phòng bao từ sớm.

Cảnh Nguyên Chiêu dẫn cô lên lầu, vừa vặn đụng mặt một đám đang xuống.

Dẫn đầu là vài tùy tùng mặc áo ngắn vải lam mở đường.

Phía sau là m nam th nữ tú.

Nhan Tâm th ngay Đại thiếu gia Chu T Lệnh và Nhị tiểu thư Chu Bảo Như của nhà Đường chủ họ Chu.

Sau đó, cô th Nhị thiếu gia của thủ lĩnh Th Bang - Chu Mục Chi.

Đường chủ họ Chu sở dĩ thể phất lên trong Th Bang, là nhờ ta quan hệ em họ hàng xa với vị thủ lĩnh này.

đàn trẻ tuổi cuối cùng bước vô cùng trầm ổn.

mặc chiếc áo trường bào màu x thiên th, giày vải lụa x. Ánh mắt tĩnh lặng, khí chất nho nhã.

Nhan Tâm hơi ngước mặt lên, về phía , ánh mắt lưu luyến trên gương mặt trong một chớp mắt.

Thì ra Chu Quân Vọng của mười m năm trước, lại tr như thế này.

Chu Quân Vọng bắt gặp ánh mắt của cô, bốn mắt nhau.

Nhan Tâm kh kìm được mà khẽ mỉm cười với .

Chu Quân Vọng hơi ngẩn .

Bàn tay cô bỗng bị siết chặt, Cảnh Nguyên Chiêu ngay trước mặt mọi , nắm chặt l tay cô: " , hoàn hồn . cái gì thế?"

Giọng ệu mang đầy vẻ cảnh cáo.

Nhan Tâm: "..."

Th Chu Quân Vọng, cô vừa bất ngờ vừa vui mừng, quả thực đã hơi thất thố.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...