Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tra Nam Đòi Hủy Hôn? Ta Trồng Trọt Phát Tài Khiến Hắn Hối Hận

Chương 101:

Chương trước Chương sau

Trương Thị chột dạ lại lo lắng vọt tới Phương Th Hòa: “Câm miệng, ngươi câm miệng cho ta! Nếu ngươi dám nói ra, ta nhất định sẽ g.i.ế.c ngươi!”

Kh cần chứng cứ, thái độ của nàng ta dường như đã nói rõ tất cả.

Hai phụ nữ trong tộc họ Phương một trái một giữ chặt Trương Thị. Vương Thị nhổ một bãi nước bọt vào mặt Trương Thị: “Ta khinh! Ngươi cái đồ kh biết xấu hổ thối tha, mặt mũi gì mà la hét ở đây? Tự th dâm, kh giấu cái đuôi thì thôi, lại còn dám ra ngoài đặt ều nói xấu khác, ta th ngươi là đồ đáng dạy dỗ! Dám ức h.i.ế.p cô nương nhà họ Phương chúng ta, hôm nay ta sẽ cho ngươi nếm mùi lợi hại.”

Kết quả chưa đợi hai ra tay, Hạ Lương Tài đã bò dậy từ mặt đất, chạy cà nhắc tới trước mặt Trương Thị, túm tóc nàng ta chất vấn: “ là thật kh, ngươi thật sự th dâm kh?”

Trương Thị vội vàng lắc đầu: “Kh , ta kh , là Phương đại nha nàng, nàng…” ánh mắt cảnh cáo của Phương Th Hòa, Trương Thị kh dám mở miệng nữa.

Phương Th Hòa thể nói ra chú Tề, lại còn biết hai khác, e rằng trong tay nàng ta thật sự chứng cứ gì đó. Nếu thật sự được tung ra, thì nàng ta hoàn toàn kh còn cơ hội xoay chuyển nữa.

Nàng ta , rời khỏi nơi này trước đã. Chí Cao và Thải Phồn th minh, em bọn chúng nhất định cách!

Nghĩ th suốt , nàng ta trợn trắng mắt, mềm nhũn đổ vật xuống đất.

Hai phụ nữ đang giữ nàng ta chút hoảng hốt: “Này, mau dậy , đừng giả chết, chúng ta đâu đánh ngươi!”

Phương Th Hòa ra Trương Thị giả vờ ngất xỉu chẳng chút cao minh nào, nhưng kh vội vạch trần. Kh cần thiết dồn chó vào đường cùng, nàng mà cứ truy đuổi kh tha, vạn nhất thật sự ép c.h.ế.t Trương Thị, nàng cũng khó lòng thoát thân. Chi bằng cứ để Trương Thị về, đến lúc đó, dù là Hạ Lương Tài hay Hạ Chí Cao cũng sẽ kh để nàng ta yên.

Phương Th Hòa liếc đám đ xung qu, để lại một câu “l oán báo ân” bỏ .

Hạ Lương Tài muốn ngăn Phương Th Hòa lại, bảo nàng nói rõ ràng mọi chuyện, kết quả bị Phương Hoành Thịnh giơ tay ngăn lại.

Giọng Phương Hoành Thịnh hạ thấp khẽ: “Đuổi theo làm gì? Th Hòa lòng tốt cho ngươi giữ lại chút thể diện, ngươi đừng được nước làm tới.”

Hạ Lương Tài đẩy mạnh Phương Hoành Thịnh ra, gầm lên: “Nàng ta vừa nói những lời đó ý gì? Nếu kh đưa ra được chứng cứ, ta sẽ g.i.ế.c nàng ta!”

Phương Hoành Thịnh th Hạ Lương Tài kh biết ều, bèn kh giữ giọng nữa: “Hạ Lương Tài, ngươi là gánh phân nhiều quá đến nỗi cứt che mắt kh? Tình hình hiện tại ngươi kh hiểu ? Còn muốn chứng cứ ? Nhất định để tất cả mọi trong thôn th cái mũ x trên đầu ngươi tr như thế nào mới vừa lòng kh? Ngươi còn mặt mũi gây sự với Th Hòa? Nếu kh nàng ta, lẽ ngươi sẽ làm một tên ngu ngốc cả đời!”

Nói xong y trực tiếp gọi m nhà họ Hạ, bảo bọn họ mang hai vợ chồng Hạ Lương Tài về.

Ba đánh nhau đều , hết trò vui để xem , mọi ba năm bảy tụm tản ra. nghi ngờ Trương Thị thật sự th dâm kh, tò mò ngoài chú Tề ra, hai còn lại là ai, lại thắc mắc Phương Th Hòa nói ai là kẻ l oán báo ân.

Hai vấn đề đầu tạm thời chưa đáp án, nhưng đáp án của vấn đề thứ ba thậm chí kh cần tìm, nh sẽ tự động tìm đến cửa.

Khi các bà các cô biết được chỉ vì m câu nói mà khiến cả thôn mất c việc lớn, từng từng đều hối hận x ruột.

“Đều tại tiện nhân Trương Thị!”

Kh biết ai hô lên câu đầu tiên, mọi liền nhao nhao theo sau lên án. Kh đành lòng tìm vấn đề từ bản thân, thì chỉ thể đổ lỗi cho khác, mà Trương Thị, hiển nhiên là lựa chọn phù hợp nhất!

“Trương Thị th dâm kh liên quan đến chúng ta, nhưng nàng ta dám phá hoại con đường kiếm tiền của mọi , chuyện này nhất định lời giải thích!”

Kh biết là ai hô một tiếng, một đám ào ào chạy về phía Hạ gia, nói là muốn đòi lại c bằng cho Phương Th Hòa.

Lúc này, Phương Th Hòa đang đàm phán với Hạ Bảo Trụ và những khác.

“Làm sai chuyện thì trả giá, chứ kh ngươi gật đầu cúi nói hai câu xin lỗi là thể coi như kh chuyện gì. Ta cũng kh đuổi cùng g.i.ế.c tận các ngươi, chỉ là cho các ngươi uống một chén máu, để các ngươi ghi nhớ bài học này. Chấp nhận hay kh, hoàn toàn do các ngươi.”

Hạ Thiết Trụ mặt ủ mày ê: “Th Hòa, ruộng nhà ta ít ỏi, nhiều như vậy đều tr vào thu hoạch từ đất, thiếu một mẫu ruộng thôi cũng thể khiến nhà ta đứt bữa…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tra-nam-doi-huy-hon-ta-trong-trot-phat-tai-khien-han-hoi-han/chuong-101.html.]

Phương Th Hòa trực tiếp cắt lời y: “Khi các ngươi ban đầu ép ta, cũng chẳng nghĩ tới ta sẽ đối mặt với ều gì, một khi kh kiềm chế được, chẳng sẽ bị ép đến c.h.ế.t ?”

Hạ Thiết Trụ cười gượng gạo: “Chắc c là kh đâu, chúng ta, chúng ta chừng mực mà.”

Phương Th Hòa kh tiếp lời này, trực tiếp đứng dậy: “Nếu các ngươi kh muốn, vậy thì thôi vậy. Ta văn thư đã được hai bên ký tên, sự chứng kiến của toàn thôn, chuyện này nói đến trời cũng là ta lý.”

Phương Hoành Thịnh vội vàng làm hòa giải: “Th Hòa, con ngồi xuống trước , đều là một thôn cả, chúng ta chuyện thì từ từ thương lượng.” Tiếp đó y lại trừng mắt Hạ Bảo Trụ và những khác: “M tướng các ngươi, ngày nào cũng cầu xin Th Hòa trả lại khế ước cho các ngươi, giờ ta khó khăn lắm mới chịu nhượng bộ, các ngươi còn mặt mũi mà lằng nhằng à? Ta kh nhiều thời gian để dây dưa với các ngươi, hôm nay mà kh giải quyết xong, sau này đừng tìm ta, tự nghĩ cách !”

Hạ Bảo Trụ cũng biết quyền chủ động của chuyện này nằm trong tay Phương Th Hòa. Hiện giờ Phương Th Hòa cũng kh ép bọn họ vào đường cùng, bọn họ muốn gây chuyện cũng kh lý lẽ.

M chụm đầu lại thương lượng vài câu, cuối cùng vẫn kh cam lòng nhưng chấp nhận…

Chiều hôm đó, Phương Hoành Thịnh liền triệu tập tất cả nam nh trên mười tuổi trong tộc tập trung tại từ đường.

“Hôm nay gọi mọi đến, là để c bố một tin tốt lành, trong tộc chúng ta đất tế tự !”

Lời này vừa thốt ra, từ đường lập tức vang lên những tiếng bàn tán xôn xao kh ngừng.

“Ta chỉ nghe nói những nhà quyền quý mới đất tế tự, kh ngờ nhà họ Phương chúng ta cũng , ều này nghĩa là tộc họ Phương chúng ta sắp phát đạt kh?”

“Đất tế tự từ đâu mà , bao nhiêu mẫu vậy?”

“Thật sự đất tế tự ư? Vậy sau này những buổi tế lễ bốn mùa trong năm, tộc chúng ta còn góp tiền nữa ?”

Phương Hoành Thịnh đợi mọi nói gần xong mới mở miệng: “Là đất tế tự do Hưng Vượng và Th Hòa quyên tặng, tổng cộng sáu mẫu! Xét th đất kh nhiều, tạm thời sẽ kh cho ngoài thuê trồng trọt, trong tộc chúng ta cùng nhau quản lý. Sản vật thu được từ đất tế tự này đều dùng vào việc thờ cúng tổ tiên, các ngươi dùng tâm mà chăm sóc, để tổ t biết được lòng hiếu thảo của con cháu trai họ Phương chúng ta!”

Bên dưới tự nhiên là một tràng tiếng hùa theo đồng tình.

ngồi cạnh Phương Hưng Vượng, càng ra sức nịnh bợ: “Hưng Vượng, giỏi lắm! Lặng lẽ kh một tiếng động đã hiến sáu mẫu tế ền, đúng là phát đạt !”

“Hưng Vượng ca, ao suối nhà chắc bán được kh ít tiền chứ? Sau này sẽ dọn về thành mà ở kh?”

“Hưng Vượng thúc, thúc đúng là tiền đồ nhất trong tộc ta, sau này cơ hội nhất định nâng đỡ chúng ta nhé!”

Phương Hưng Vượng nghe những lời tâng bốc bên cạnh, trái tim như muốn bay bổng, cả đời này của y chưa từng khoảnh khắc nào rạng rỡ như thế!

Ánh mắt y bay lượn trong phòng, nh chóng đối diện với Phương Hữu Căn.

Y cũng kh né tránh, nở nụ cười rộng rãi với Phương Hữu Căn.

Phương Hữu Căn th vậy, tức đến ho sù sụ.

Lão đại sáng nay còn đến nhà lão than nghèo kể khổ, nói tiền đều kẹt trong việc làm ăn, tay kh dư dả, vậy mà quay lưng đã hiến cho tộc sáu mẫu đất!

Chỉ tính tám lượng một mẫu, lão đại đã trắng trợn dâng cho tộc bốn mươi tám lượng!

Con sói mắt trắng này quả nhiên chẳng chút hiếu tâm nào, nếu kh, chỉ cần hở tay tuột chút ít thôi cũng đủ cho lão chữa bệnh .

Đáng hận là lão chẳng thể nói gì, bằng kh trong tộc mỗi một ngụm nước bọt cũng đủ dìm c.h.ế.t lão…


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...