Tra Nam Kiếp Nào Cũng Tìm Đến Ta
Chương 1: HOÀNG HẬU BỊ THẤT SỦNG
Ta là một hoàng hậu bị thất sủng, nói đúng hơn là chưa bao giờ được tình yêu từ phu quân của , một tên hoàng đế lạnh lùng, bạo ngược. Vốn ban đầu là mối liên hôn chính trị, vì muốn tập hợp thế lực giành l ngôi vua mà chấp nhận thành thân cùng đích nữ phủ thừa tướng là ta. Sau khi lên ngôi ta cũng thuận lợi trở thành hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ. kh yêu ta cũng chưa từng để ra yên ổn. Thường ngày kh kiếm chuyện cãi cọ với ta thì sẽ cùng ái phi của diễn vở tình ý trước mặt ta. Ta vậy mà lại kh quan tâm, cứ yên lặng làm một hoàng hậu bù , ăn sung mặc sướng. Chỉ là chưa được bao lâu, phụ thân ta lại bị quy tội phản tặc, dù tránh được nạn tru di tam tộc nhưng già trẻ lớn bé đều bị đày lao dịch ở biên cương, suốt đời kh thể trở về kinh thành. Giờ đây, ta đã là kẻ thất thế, phía sau kh còn chỗ dựa, ngày tháng sau này e rằng khó sống. Ta còn mơ th cả ác mộng, mơ bị giáng xuống làm nô tỳ, bị ái phi của chà đạp, nhục mạ.
Ta sau đó tuy kh bị giáng làm nô tỳ nhưng lại bị tịch thu sách bảo, tống vào lãnh cung. Nhưng còn sống đã là may mắn, ta sẽ tìm cách trốn khỏi nơi này. Chỉ là trong lãnh cung cũng kh tệ như ta nghĩ. Mọi thứ tuy kh tráng lệ như tầm ện hoàng hậu nhưng cũng đẹp đẽ như các trang viên nhà quý tộc, ta còn cảm th chút giống với phủ thừa tướng trước kia ta ở. Điều mà ta kh ngờ đến chính là hoàng đế bệ hạ, vậy mà lui tới chỗ ta còn nhiều hơn trước. Lần nào đến cũng đã khuya, định hù dọa cái mạng hèn này của ta . Hôm nay vẻ c+ao hứng, uống say, vừa đến đã đè ta dưới thân. Nặng c.h.ế.t được. thì thầm ều gì đó ta chẳng nghe được. Sáng hôm sau vẫn ở lỳ tại lãnh cung. Ta hầu dùng cơm, sau lại ngồi một bên mài mực để luyện chữ. Tiếp đến lại hầu nghỉ ngơi. nằm trên đùi ta, thư thả mà nhắm mắt dưỡng thần. Còn ta quạt cho đến mỏi nhừ cả tay. Hứ…Ngày tháng này sẽ kh kéo dài bao lâu đâu. Đợi ngày ta thành c trốn khỏi cung vĩnh viễn thể thoát khỏi ngươi.
Cơ hội cuối cùng cũng đến, chỉ là kh ngờ kẻ giúp ta trốn khỏi cung chính là kẻ kh đội trời chung với ta, Lý Cẩm Ngọc, ái phi của . Ả ta nói đã thân chinh biên cương phía bắc, giờ là thời cơ tốt nhất để ta trốn . Ta nhất định kh bỏ qua cơ hội này, gom hết vàng bạc châu báu, chuẩn bị cuộc sống tiêu d.a.o tự tại. Ta cứ một đường trốn chạy khỏi hoàng cung, càng xa càng tốt, cuối cùng dừng chân ở một ngôi làng nhỏ. Cảnh sắc th bình, tự do tự tại, kh bị quản thúc, kh ngày ngày diễn nét mẫu nghi thiên hạ gì đó thật thoải mái biết bao. Một vị đại thẩm th ta thân cô thế cô lưu lạc đến đây đã thương tình cưu mang ta. Ta ngày ngày phụ bà trồng rau, nuôi gà, dệt vải, nặng nhọc nhưng vui vẻ biết bao. Bà còn một cháu trai tên A Hằng cũng trạc tuổi ta. ta khỏe khoắn, thường chăn ngựa từ sớm đến khi mặt trời xuống núi mới trở về. Phong thái ta vừa cương trực vừa hiền lành nhưng vẻ ngại ngùng khi ở gần ta. Ta muốn học cưỡi ngựa nên đã nhờ ta chạy cho . ta đỏ mặt, vẻ ái ngại nhưng cũng kh từ chối. Nhờ A Hằng chỉ dẫn mà ta dần học được cách cưỡi ngựa, sẽ thường xuyên cùng ta thả ngựa, rong ruổi khắp thảo nguyên bạt ngàn. Ta ngày càng thích cuộc sống này, đại thẩm săn sóc, A Hằng bầu bạn, mọi thứ bình dị mà vui vẻ biết bao.
Nhưng mà tên ma vương lại xuất hiện. Hôm khi ta cùng A Hằng chăn ngựa trở về đã th qu nhà đây quân lính. Thu vào tầm mắt ta là dáng vẻ luôn làm ta kinh sợ. xoay , cười như kh cười vào ta. Chơi vui kh hoàng hậu của ta? Đến lúc trở về . Ta kh muốn. Ta đến đại thẩm và A Hằng. Bọn họ trên mặt kh rõ cảm xúc. Bên tai lại vang lên tiếng nói của tên ma vương. nói bọn họ thời gian qua đã vất vả. Tận trung với chủ thượng là trách nhiệm của chúng thần. A Hằng và đại thẩm hướng hành lễ. Đầu óc ta quay cuồng. Quá ra, ta chạy trốn cũng chưa từng thoát khỏi bàn tay .
Trở về hoàng cung, ta lần này kh bị tống vào lãnh cung mà trở về tẩm ện của hoàng hậu. Phụ thân ta cũng được rửa sạch hàm oan, khôi phục chức vị thừa tướng. Thật ra đây cũng chỉ là vở kịch của phụ thân và để vạch trần tội trạng của cha con Lý Cẩm Ngọc. Nghe nói cả nhà nàng ta bị c.h.é.m đầu, nàng ta tuy được tha mạng nhưng cũng đã hóa ên. Phụ thân đến thăm ta, nói triều chính đã yên ổn giờ là lúc ta nên sớm sinh hạ thái t.ử để củng cố địa vị cho bản thân và gia tộc. Mà dường như cũng ý định này. Mỗi ngày thái y đều theo lệnh mang t.h.u.ố.c bổ đến. Còn mỗi đêm đều chiếm l ta, kh ngừng vuốt ve bụng dưới của ta, hy vọng nơi này sớm lưu lại hoàng t.ử và c chúa cho . Chỉ là ta lâu như vậy vẫn chưa chưa hỉ mạch, các đại thần đã bắt đầu gây áp lực, muốn nạp thêm phi tần. biết rằng hoàng tộc quan trọng nhất là dòng dõi, con cháu càng đ thì phúc càng dày. Nhưng ều đó nào can dự gì đến ta. Lòng ta chỉ nhớ đến khoảng thời gian bình dị ngắn ngủi kia.
cuối cùng cũng phát hiện bí mật đó của ta. Khu vườn nơi tẩm ện hoàng hậu bị quân lính đào xới, hoa lá trong thoáng chốc đều tan tát. Một loại cây thân leo, hoa trắng được vứt xuống trước mặt ta. ta, vẻ mặt ên tiết ta chưa từng tr th qua. Đúng, loài cây là chính tay ta vun trồng, c dụng chính là khiến nữ t.ử kh thể hoài thai. Ta là khi ở làng quê đó đã vô tình học được. Bàn tay bóp l cổ ta, chất vấn ta vì lại làm như vậy? Vì kh muốn m.a.n.g t.h.a.i con của . Ta vừa ho khan vừa cười . Cảm giác khi mọi chuyện kh theo ý nguyện như thế nào? Ta cả đời đều kh được sống như ý nguyện nên cũng muốn nếm trải thử cảm giác này. Từ ngày hôm đó, kh còn lui đến tầm ện hoàng hậu nữa. Ta lại yên ổn sống thêm được một thời gian. Nhưng vẻ kh thích đang vẻ nhàn hạ, mặc kệ sự đời này của ta. Hôm đó, đến, nhẹ nhàng ôm ta vào lòng. nói lần đầu tiên th ta cười vui vẻ nhất là khi ở làng quê đó. Hỏi ta nhất nhớ cuộc sống ở đó kh và cả thiếu niên kia nữa? ý gì? Cả ta run lên, khẽ cười, lạnh lẽo đến tàn nhẫn, thân thể bị siết c.h.ặ.t đến kh thở được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tra-nam-kiep-nao-cung-tim-den-ta/chuong-1-hoang-hau-bi-that-sung.html.]
Một bóng dáng quen thuộc lướt qua tầm mắt ta. thiếu niên hiền lành, rạng rỡ như ánh mặt trời giờ đây trên mặt là vẻ u uất, trầm buồn. ta hành lễ nhưng chẳng dám thẳng vào ta. Bên tai lại lần nữa truyền đến âm th của tên ma vương . nói hoàng hậu nhớ bạn cũ trùng hợp trong cung lại đang trống một vị trí c c. Từ nay ta đã hầu hạ, bầu bạn. hỏi ta vui kh? Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, run rẩy một cách sợ hãi . biết rằng, thời đại này việc một nam nhi bị tịnh thân là ều nhục nhã, đau đớn biết dường nào. là đang trả thù ta. tg . Trong một khắc ta cảm nhận mọi hơi thở đều bị rút cạn. Mặt trời đã lặn. A Hằng, ta đã cướp mất mặt trời của .
Bên ngoài, kh ít tin đồn hoàng hậu đã bị thất sủng, bệnh tật liệt giường. Ta xuống khăn tay thấm đẫm m.á.u, liên tục ho khan. Là tác dụng phụ của t.h.u.ố.c tránh thai, đang tàn phá ngũ tạng ta. Hôm nay là sinh thần của , nghe nói cũng là ngày tuyển chọn phi tần. Hoàng hậu như ta cũng nên tặng cho một món quà. Ta lệnh cho cung nhân đến Đại Lâm Tự bái Phật cầu phúc cho bệ hạ, còn bản thân lại đến lãnh cung. Năm đó, khi biết bản thân được gả cho , ta hạnh phúc đến khi ngủ môi cũng vô thức mỉm cười. Trong đầu kh ngừng tưởng tượng viễn cảnh hạnh phúc của một thái t.ử phi. Vậy mà đổi lại là một đêm tân hôn lang quân ở bên khác. lạnh nhạt, lúc quan tâm lúc lại như kh cần đến ta. Cái gọi là tình yêu cứ thế c.h.ế.t dần trong những năm tháng đó.
Quãng thời gian ở lãnh cung, khi say luôn tìm đến ta. nói, Cố Giai, nàng cố chịu thiệt thòi thêm một thời gian, chờ đại nghiệp của ta hoàn thành sẽ chỉ một lòng một dạ ở bên nàng. Ta kh đáp. Bản thân vốn đã kh cần trong lòng ta. Thứ tình cảm nam nữ nhỏ nhoi này vốn chẳng thể tg nổi quyền lực trong lòng .
Sự dày vò của bệnh tật, sự ân hận với A Hằng ngày một rút cạn chút sinh khí cuối cùng trong ta. Ta chưa từng được tự do, nhưng ít nhất…trong khoảnh khắc cuối cùng này, ta muốn tự quyết định vận mệnh của .
Lý Thừa Hiên, nghiệt duyên kiếp này đến đây thôi.
An
Đêm nay lãnh cung rực sáng. Nghe nói phượng hoàng sẽ tái sinh từ đống tro tàn. Vậy đành hẹn kiếp sau sẽ sống một đời như ý nguyện.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.