Tra Nam Kiếp Nào Cũng Tìm Đến Ta
Chương 3: QUẬN CHÚA CỦA BỆ HẠ
“Lão bà bà, thể cho thêm cháo kh?”
“Địa phủ quy định, mỗi chỉ 1 bát.”
Ta thất vọng chén cháo loãng trong tay.
“Kh chấm dứt oán nghiệp này, cô nương uống bao nhiêu cháo cũng vậy thôi. Lên đường bình an.”
Một giấc mơ kỳ lạ vẫn thường lặp lại trong giấc ngủ của ta. Oán nghiệp? Kiếp trước rốt cuộc đã trải qua những gì mà lòng ta đầy oán nghiệp chứ?
Kh suy nghĩ nữa, đã qua chính là đã qua. Kiếp này ta thân là cô nhi, may mắn lúc nhỏ bà bà nuôi dạy, truyền cho ít y thuật, bây giờ ở vùng núi hẻo lánh sống bằng nghề hái t.h.u.ố.c. Cuộc sống bình đạm, vui vẻ như vậy cũng tốt.
Chỉ là hôm đó ta khi từ trên núi trở về, ngang qua con suối quen thuộc đã vô tình vớt được một kẻ ngốc.
Kẻ đó quần áo rách nát, cả đầy vết thương, nếu để ở đây chỉ độ sáng mai sẽ c.h.ế.t. Ta dùng tất cả sức lực của 18 năm cuộc đời để đưa về nhà. đúng là may mắn mới gặp được ta. Vừa hay số t.h.u.ố.c trong nhà vẫn chưa mang xuống chợ bán thể dùng để chữa trị cho .
Dưới sự chăm sóc của ta, cuối cùng cũng trở về bộ dáng con . Thân thể hồi phục nh, chẳng m chốc đã thể lại. Chỉ là kh thể nói, chỉ suốt ngày ta chằm chằm. Mặc kệ , lẽ não vẫn chưa bình thường. Chờ một thời gian nữa, hồi phục trí nhớ, ta sẽ giúp trở về cố hương.
Ta đặt tên là A Ngưu, thân hình to lớn, ngũ quan lại sắc nét, góc nào cũng là một mỹ nam nhân. Dựa vào nhan sắc của A Ngưu, sạp t.h.u.ố.c của ta thu hút kh ít cô nương đến mua hàng, ta vì thế mà thu kh ít bạc. Chỉ là chút khó chịu, mỗi khi bị nữ nhi khác trêu ghẹo luôn ta bằng ánh mắt đầy sát khí. Ta đã kh tiếc c sức cứu mạng , trả ơn ta như vậy cũng quá lời .
Xuân, hạ, thu lại đến đ, thoáng cái đã một năm ta ở cùng A Ngưu. Đầu óc của vẫn kh dấu hiệu hồi phục. Xin lỗi khả năng của ta cũng chỉ đến đây, nếu bà bà còn sống đã thể giúp ngươi sớm l lại trí nhớ . Nghĩ đến việc nếu khỏi nơi này ta cũng luyến tiếc. khỏe mạnh, mọi việc nặng nhọc trong nhà đều do làm, đến cả hái t.h.u.ố.c cũng phụ với ta, vả lại bán hàng cũng đắt hơn, thần tài này ta thật kh muốn mất chút nào.
Vào đêm giao thừa, ta và cùng nhau ăn bữa cơm thịnh soạn, lại cao hứng uống kh ít rượu. Từ khi bà bà mất, đây là giao thừa đầu tiên mà ta kh một . A Ngưu thật vui vì ngươi ở đây. M vò rượu ta mua đều đã uống hết, ta mệt mỏi dựa vào vai nam nhân bên cạnh. A Ngưu lẽ ta nên thành thân thôi. Tạ đại phu phía chân núi một nhi t.ử trạc tiểu ta, nhà lại kh màng xuất thân cô nhi của ta, bà bà trước khi mất cũng nói nhà đó là nơi ta thể nương tựa. Bỗng một tiếng choảng vang lên. Vò rượu vỡ nát trên sàn. A Ngưu ngươi say à? Ta nhầm , đột nhiên lại ta như thế muốn ăn tươi nuốt sống ta thế. Gương mặt ngày càng áp sát. một thứ mềm mại áp lên môi ta. A, môi ta bị c.ắ.n mạnh. Ảo giác gì đây, một cơn buồn nôn liền ập đến. Phía trước tối đen, sau đó ta chẳng còn biết gì nữa.
“Thành thân? Nàng đừng mơ.”
Ngày hôm đó ta và A Ngưu như mọi khi bán t.h.u.ố.c ở chợ…Nghe nói hôm nay vị quan lớn nào đó từ kinh thành đến thị sát nên khắp nơi đều quân lính, xe tấp nập…
Chỉ là chuyện may chưa tới, vận đen đã tìm đến …Một tên lính mượn cớ mua t.h.u.ố.c bu lời chọc ghẹo ta. A Ngưu tức giận đã đ.á.n.h cho một cước, tên lính vì mất mặt liền lao vào ẩu đả, đập phá sạp t.h.u.ố.c của ta. Lần đầu tiên ta th A Ngưu ên tiết như thế, liền đ.á.n.h cho tên lính ngã quỵ, nếu ta kh can ngăn e rằng đã án mạng.
Quân lính tứ phía chạy đến…
“To gan, các lại dám làm loạn ở đây…”
Sắc mặt vị tướng uy nghiêm đó liền chuyển sang trắng bệcnh khi đến A Ngưu.
“Thái…thái t.ử.”
Ta chưa hiểu rõ sự tình đã th vị tướng quỳ xuống, quân lính cũng đồng loạt quỳ theo.
“Loại này, ta kh muốn th nữa.”
An
A Ngưu nói xong liền nắm l tay ta kéo .
thể nói chuyện, lại còn là thái t.ử…Ta kh thể tin mọi chuyện trước mặt liền tự nhốt trong phòng tránh mặt . Khuya đó mất hết kiên nhẫn mà x vào phòng ta, trên tay là thức ăn nóng hổi. Nàng đã cả 1 ngày kh ăn gì, còn muốn trốn tránh ta đến khi nào?
Ta xoay mặt, đưa lưng về phía . A Ngưu, kh là thái t.ử mới . Nếu đã phục hồi trí nhớ thì mau rời . Nàng cứ như vậy mà đuổi ta ?
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi. Vừa lúc tình cảm này chưa sâu đậm hãy rời , 1 tháng hay 2 tháng là ta thể quên được thôi.
Một vòng tay rộng lớn siết c.h.ặ.t l ta. Giai Giai cùng ta . Ta kh thể sống thiếu nàng.
Chỉ vì câu nói “Ta kh thể sống thiếu nàng” đó mà ta đã tự nguyện giam trong cấm cung 3 năm qua. Một dân nữ hái t.h.u.ố.c vì c cứu sống Thái t.ử bỗng hóa phượng hoàng trở thành Quận chúa…Ngày thánh thượng ban tước vị cho ta A Ngưu nổi ên phá nát cả Đ Cung. vốn dĩ muốn ta làm trắc phi, đường đường chính chính ở bên nhưng đã bị hoàng thượng bác bỏ. ôm c.h.ặ.t ta nói, kh Giai Giai, chờ ngày ta đăng cơ, vị trí hoàng hậu vẫn là của nàng. Ta mỉm cười, bản thân tự biết kh xứng. D xưng quận chúa đã là ân huệ quá lớn.
A Ngưu sẽ luôn đối xử tốt với ta kh? Ta chỉ cần ở bên , kh màng d phận gì cả.
Cuối cùng cũng đến ngày đăng cơ…hoàng hậu của cũng kh là ta. Ngày lập hậu ta dọn ra khỏi hoàng cung…Hôm tuyết rơi dày đặc, cái lạnh cắt da thịt cũng kh bằng nỗi đau thể xác lẫn tinh thần.
Đêm nay, trong cung mở yến tiệc chúc mừng bệ hạ và hoàng hậu hoàng t.ử. ở giữa đại ện gọi tên ta, nói muốn ban cho ta một ân huệ. Ta quỳ xuống, ngước mặt , nh ch.óng nói ra ý nguyện trong lòng…
“Nước Tề ngày đêm qu nhiễu biên cương nay ngỏ ý muốn liên hôn, thần tự nguyện gả ổn định chiến sự.”
“ lập lại lần nữa…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tra-nam-kiep-nao-cung-tim-den-ta/chuong-3-quan-chua-cua-be-ha.html.]
Ta kh biểu cảm của , rành mạch lập lại từng chữ. Ly rượu bị dằn mạnh xuống bàn, một luôn kìm nén cảm xúc như lúc này hẳn là đã tức giận tột cùng.
Như ta dự đoán, đêm đó phủ quận chúa là một trận cuồng phong bão táp… sau khi phát tiết trên thân thể ta, liên tục hỏi ta thật sự muốn đến Tề quốc hay kh. Ta kh sợ c.h.ế.t luôn miệng nói muốn. đập phá mọi thứ, lại lần nữa áp ta xuống giường, hai tay bóp l cổ ta như muốn ăn tươi nuốt sống.
“Nàng chẳng thà đến một nơi mọi rợ như nước Tề cũng kh muốn ở bên ta. Nàng biết đến đó nàng sẽ sống kh bằng c.h.ế.t hay kh?”
Ta cười nhạt… xuống thân thể đầy những vết hôn bầm đỏ. Ta bây giờ so với sống kh bằng c.h.ế.t hơn là bao? Những năm qua, hoàng cung từ trên xuống dưới ai kh biết hoàng đế bất chấp lương thường đạo lý gian díu với quận chúa. Ta thể kh màng d phận nhưng kh thể sống trong sự phỉ nhổ này…Ngược lại là chưa từng hiểu cho cảm giác của ta.
“Bệ hạ…thả ta .”
“Giai Giai đã lâu nàng kh gọi ta là A Ngưu.”
“A Ngưu c.h.ế.t .”
“Nàng” Lực đạo trên cổ tay càng thêm mạnh.
“Được…ta thành toàn cho nàng.”
Nụ cười trên môi trở nên méo mó, đôi mắt ẩn chứa những tơ m.á.u ghê rợn. Sau đó kh nói thêm một lời xoay rời …long bào khuất dần trong tầm mắt. A Ngưu của ta đã kh còn nữa.
Ngày ta xuất giá, kh xuất hiện, chỉ để hoàng hậu thay mặt trao của hồi môn. Nàng ta biết rõ mọi chuyện giữa ta và hoàng đế nhưng luôn để ngoài tai…Chỉ là giây phút ta bước lên kiệu hoa, nàng ta kh kìm được mà lên tiếng.
“Bệ hạ những ngày qua sốt cao kh hạ…những lúc hôn mê đều gọi Giai Giai.”
“Hoàng hậu nhờ chuyển lời đến bệ hạ nói ngài làm một hoàng đế tốt. Mồng bảy tháng Giêng hàng năm hãy đến Đại Lâm Tự.”
Hoàng hậu ta đầy khó hiểu…Ta chỉ nhẹ nhàng mỉm cười cáo biệt.
Ta kh biết khi th bài vị của đứa trẻ trong lòng một chút đau đớn nào hay kh? Hay vẫn là sự lạnh lùng, tàn nhẫn như cái đêm ban cho ta chén t.h.u.ố.c phá t.h.a.i kia. Giai Giai, thái y nói nàng thân thể suy yếu nếu m.a.n.g t.h.a.i kh thể bảo toàn tính mạng. Ta kh thể mất nàng. Ta , cười như ên dại…Năm đó, ta và lão hoàng đế đã cá cược với nhau. Cá rằng A Ngưu yêu ta hay yêu hoàng vị này hơn…
Lý Thừa Hiên, một là phá bỏ cái t.h.a.i trong bụng nữ nhân đó hai là con vĩnh viễn mất hoàng vị này
Ta ở một góc đại ện chính tai nghe được sự lựa chọn của . Ta thua …thua bởi chính yêu.
Hộ tống ta đến nước Tề là Lý Hằng tướng quân…Đoàn xe ngựa ròng rã 10 ngày, biên giới nước Tề đã kh còn xa…Đêm đó khi ta đang ngủ…một bóng đen đột nhập vào phòng kề d.a.o lên cổ ta.
thích khách,
đâu, quận chúa bị thích khách bắt .
Ta bị tẩm t.h.u.ố.c mê, đến khi tỉnh lại phát hiện đang ở tận bìa rừng…Một đốm lửa kế bên, cách kh xa còn một .
“Quận chúa đã tỉnh.”
“Lý tướng quân, làm vậy là ý gì?”
“Nơi này cách chỗ ở trước kia của quận chúa còn khá xa…Đây là lương thực và châu báu đã được chuẩn bị sẵn để làm lộ phí cho trở về quê nhà.”
“ Lý tướng quân lại giúp ta?”
Ta nhớ lại những năm qua, ta và Lý Hằng kh tính là bằng hữu, chỉ là vô tình chạm mặt vài lần trong cung.
Lần đó, hoàng thất tổ chức săn, thần kh may bị rắn độc c.ắ.n, may là quận chúa giỏi y thuật cứu mạng. Nay kh thể trơ mắt liều đến nơi man di đó.
Thì ra là vậy. Xin cảm tạ đại ơn của Lý tướng quân…Biết tình hình kh thể nán lại lâu, ta từ biệt Lý Hằng nh ch.óng rời .
Quận chúa bị thích khách bắt , trong lúc truy đuổi nàng cùng thích khách đã rơi xuống vực thẳm, c.h.ế.t kh toàn thây. Thân phận quận chúa kết thúc từ đây ta lại trở về là dân nữ hái t.h.u.ố.c, bình lặng sống phần đời còn lại.
1 năm, hai năm, lại ba năm…Cứ nghĩ những ký ức kia đã ngủ yên nhưng hôm nay khi bán t.h.u.ố.c ở chợ ta lại nghe th tin tức về .
Hoàng thượng thân chinh san bằng Tề Quốc…Quân ta tuy tg trận nhưng bệ hạ vì trúng tên độc của địch đã t.ử trận nơi sa trường.
Vài ngày nữa đã là tết nguyên đán, ta trở về dọn dẹp bàn cúng trong nhà. Bên cạnh bài vị của bà bà, của hài t.ử lại đặt thêm một bài vị mới. A Ngưu, mừng về nhà.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.