Tra Phu Đưa Bạch Nguyệt Quang Trở Về, Ta Quay Người Gả Thủ Trưởng Hắn
Chương 145: Kẻ mắc chứng hoang tưởng
Đỗ Phương Lâm tr vẻ việc tìm cô, bước nh đuổi theo, ngữ khí vẫn mang vẻ dạy bảo như trước kia: “Kh Kh, rốt cuộc em muốn giận dỗi đến bao giờ?”
“Giận dỗi?” Hạ Kh Kh quả thực tức đến mức muốn bật cười.
“Chẳng lẽ kh ? Bởi vì cưới Tống Phương, cho nên em mới giận dỗi gả cho kia, bất chấp là kẻ tàn tật hay kh. Hiện tại ngay cả một câu em cũng kh thèm nói với , em dám khẳng định trong lòng em kh vì quá để ý, nên mới cố ý làm ra bộ dạng này để chọc tức ?” Đỗ Phương Lâm nói một cách đầy tự tin, cứ như thể ta guốc trong bụng cô vậy.
Hạ Kh Kh giận quá hóa cười: “Đỗ Phương Lâm, tự tin là chuyện tốt, nhưng tự tin thái quá chính là đầu óc vấn đề. th bệnh tình của nghiêm trọng đ, phía trước chính là văn phòng quân y, bệnh thì sớm mà trị , đừng ra ngoài làm hại khác.”
Cô định rời , nhưng Đỗ Phương Lâm lại cô bằng ánh mắt như một đứa trẻ đang dỗi hờn: “Hạ Kh Kh, rốt cuộc em muốn qu phá đến bao giờ! đã kết hôn với Tống Phương , mặc kệ tốt xấu thế nào, em cũng đã đàn của , chẳng lẽ em còn muốn chấp nhất với quá khứ kh bu cả đời ? Làm như vậy ý nghĩa gì chứ?”
Nếu kh nể tình đây là trọng địa quân sự, nắm đ.ấ.m của Hạ Kh Kh đã sớm in dấu trên mặt Đỗ Phương Lâm .
Cô lùi lại nửa bước, kho tay trước ngực, cũng kh buồn nữa. Cô thật sự muốn xem tên Đỗ Phương Lâm này còn thể thốt ra những lời kinh dị đến mức nào.
Đỗ Phương Lâm lại tưởng rằng cô đã nghe lọt tai, liền tiếp tục: “Mặc kệ em giận dỗi thế nào, cũng kh thể cố ý chơi trội kiểu này. Lên chiến trường , tinh lực của sẽ toàn bộ dồn vào chiến sự, căn bản sẽ kh thời gian chú ý đến em đâu. Cho nên hiện tại em mau chóng thu dọn đồ đạc về nhà , đừng nghĩ dùng phương pháp này để gây sự chú ý với nữa.”
“Đỗ Phương Lâm, ý của là, ra tiền tuyến là để dùng mạng của tìm cảm giác tồn tại trước mặt ?”
“Chẳng lẽ kh ? Trước kia chỉ cảm th em bình thường nhưng kh ngốc, hiện tại xem ra, em thật sự ngu xuẩn đến cực ểm. Thế mà thể nghĩ ra biện pháp này, hay là em muốn dùng mạng của để uy h.i.ế.p ?”
Trong đầu Đỗ Phương Lâm đột nhiên nảy ra ý nghĩ này. Đúng vậy, lúc trước Hạ Kh Kh đã dùng bệnh của Mai Quế Hoa để uy h.i.ế.p ta, hiện giờ phương pháp kia kh hiệu quả, cô cư nhiên lại dùng phương thức cực đoan như vậy. Trong lòng Đỗ Phương Lâm, chút thương hại cuối cùng đối với cô cũng tan thành mây khói.
Ánh mắt ta mang theo vẻ chán ghét: “Hạ Kh Kh, em thật đúng là kh từ thủ đoạn, khiến ta coi thường!”
“Nếu đã ác liệt như vậy, vậy phiền thu hồi cái lòng tốt vô dụng của lại, biến khỏi mắt ngay lập tức!”
Hạ Kh Kh vừa dứt lời, Lý quân y ở cửa văn phòng liền gọi cô: “Bác sĩ Hạ, cần giúp đỡ kh?”
Lý quân y đã đứng ở cửa văn phòng một lúc. Vốn dĩ tưởng rằng Đỗ Phương Lâm chỉ là quen cũ đang ôn chuyện với Hạ Kh Kh, kh ngờ lời lẽ của gã đàn to xác này lại khiến cảm th khó hiểu vô cùng.
Nghe ý tứ của , hình như là bác sĩ Hạ đang lì lợm la l.i.ế.m ?
này kh mắc chứng hoang tưởng nặng đ chứ!
Cứ cái dạng như , ngay cả gót chân của Sư trưởng Lục cũng kh bằng, bác sĩ Hạ mà thèm coi trọng ? Điên chắc!
Hạ Kh Kh cười nhạt, xua tay với Lý quân y: “Kh cần đâu ạ, cảm ơn bác sĩ Lý.”
Nói xong cô xoay thẳng, để lại Đỗ Phương Lâm đứng ngây ra như phỗng tại chỗ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bác sĩ Hạ?
Đó kh là Lý quân y ?
Đỗ Phương Lâm mang theo vẻ khó hiểu tiến lên hỏi: “Lý quân y, vừa ngài gọi cô là gì? Bác sĩ Hạ ?”
Lý quân y khinh thường bĩu môi, trừng mắt ta một cái: “ nào, ta là bác sĩ chính thức của Quân y viện, gọi là bác sĩ Hạ thì gì sai?”
Bác sĩ Quân y viện?
Đỗ Phương Lâm mở to hai mắt kinh ngạc.
“ nói này đồng chí, vừa vô tình nghe lén nói chuyện với bác sĩ Hạ, nhưng mà bác sĩ Hạ và Sư trưởng Lục chính là cầm sắt hòa minh, ân ái vô cùng. Sư trưởng Lục là tổng chỉ huy chiến dịch lần này, bác sĩ Hạ vì lo lắng cho Sư trưởng Lục mới cùng tới đây. Còn về những lời vừa nói , ngàn vạn lần đừng nói trước mặt khác, kẻo ta cười cho rụng răng đ.”
Ông kh chút lưu tình xoay vào phòng, đóng sầm cửa lại.
“Rầm” một tiếng, dọa Đỗ Phương Lâm giật nảy .
Hừ, đã gặp qua kẻ kh biết xấu hổ, nhưng chưa th kẻ nào vừa kh biết xấu hổ lại vừa kh biết lượng sức như vậy.
Vợ của Sư trưởng Lục mà cũng dám tơ tưởng, thật là chê mạng quá dài mà.
Đỗ Phương Lâm xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng như gan gà. Mãi cho đến khi trở lại phòng, Tống Phương lôi kéo hỏi ta đâu, cái cảm giác nhục nhã đó vẫn chưa vơi chút nào.
Cho nên, Hạ Kh Kh thật sự kh vì ta mà đến?
Mà là vì tên tàn tật Lục Hoài Xuyên kia?
Đỗ Phương Lâm kh chỉ th xấu hổ, mà đáy lòng còn nảy sinh một loại cảm xúc phức tạp chính ta cũng kh giải thích được, nghẹn đến mức khó chịu. Thế nên khi Tống Phương cứ lôi kéo hỏi đ hỏi tây, ta bỗng th bực bội vô cùng, lần đầu tiên thô bạo đẩy cô ta sang một bên.
“ còn thể đâu chứ, ra ngoài làm quen hoàn cảnh một chút thôi.” ta nói xong liền tự nằm vật xuống giường, quay lưng về phía Tống Phương nhắm mắt lại.
Tống Phương vốn kh hạng nhẫn nhục chịu đựng, cô ta lập tức kéo mạnh Đỗ Phương Lâm dậy: “Đỗ Phương Lâm, ý gì hả? Em hỏi một chút thì gì sai, hiện tại lại dám phát tính phát nết với em !”
Sự kiên nhẫn của Đỗ Phương Lâm đã chạm đến giới hạn. Trong khoảng thời gian này, Tống Phương luôn ba ngày một trận cãi nhỏ, năm ngày một trận cãi to, mài mòn tính khí của ta đến mức sắp sụp đổ. Những ưu ểm trước kia của cô ta như...
Thẳng t, sảng khoái, ngay thẳng, giờ đây trong mắt Đỗ Phương Lâm đều biến thành những ểm đáng ghét.
Nếu được làm lại một lần nữa, ta cảm th thật sự sẽ suy xét thật kỹ, liệu nên vứt bỏ Hạ Kh Kh để lựa chọn Tống Phương hay kh!
Chưa có bình luận nào cho chương này.