Trái Tim Chẳng Rung Động
Chương 131:
Đi bộ bốn năm bước ngược chiều mưa lất phất, kh nghe th động tĩnh phía sau, bước chân cô dần chậm lại. Trong lòng hàng vạn tiếng nói thúc giục cô nh lên, đừng để ý đến ta, nhưng cô vẫn kh nhịn được quay đầu lại
Đinh Dạng đang ngồi xổm trên đất, xoa vai, tr bộ dạng nửa sống nửa chết.
Vương Kha qu trước sau, đội y tế và chuyên gia đều kh ở đó. Nước suối mặc kệ, vẫn ào ào chảy. Cô khẽ mắng một câu, lại sải bước lùi về bên cạnh , th đau đến mức cuộn lại, trên trán kh biết là nước mưa hay mồ hôi.
“ bị ngốc kh vậy? Mau đặt ba lô xuống trước chứ.” Vương Kha nói với giọng ra lệnh.
Đinh Dạng bất động, hoàn toàn kh nghe lời khuyên.
Sụn viền ổ chảo vai của từng bị rách, luôn vết thương cũ. Nhiệm vụ sinh tồn tuần đầu tiên, cứ cố tình ôm đồ nặng trước mặt mọi , Vương Kha đã th vấn đề, lúc đó họ vẫn còn giả vờ kh quen biết, cô chỉ muốn nh chóng loại ra khỏi cuộc chơi nên kh bận tâm nhiều. Mặc dù vậy, hôm đó khiêng nước xuống núi bằng cáng, cô vẫn lén giúp gánh vác một phần.
Sống chung gần một tháng, liều mạng hành hạ bản thân, Vương Kha tức đến sôi máu. ta kh chịu động, cô liền mạnh bạo ra tay, muốn tháo ba lô giúp . Kh ngờ Đinh Dạng lại chống cự, Vương Kha càng tức hơn, vung tay cởi ba lô của ra trước, vừa ghì chặt ta vừa mắng: “ đừng kh biết ều.”
Đinh Dạng ngẩng đầu cô, khuôn mặt trắng bệch đáng sợ, nhưng đôi mắt lại đỏ hoe. “Kh cô mong đau c.h.ế.t ?”
Lúc này Vương Kha mạnh hơn , dù chống cự cũng chỉ thể bị cô ấn xuống đất. Sau khi tháo xong vật nặng trên , cô nhẹ nhàng nâng cánh tay của lên, kiểm tra tình trạng vai. “Chắc c là do vừa nhảy xuống hồ bị dòng nước xô mạnh.” Vương Kha nói, “ lại muốn 20 triệu đến vậy ? Ngay cả mạng cũng kh cần?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
lẽ biết kh thể chống cự, Đinh Dạng ngồi trên đất, suốt quá trình quay mặt , kh nói một lời, mặc cho cô xoay xở.
Vương Kha dùng tay kia bẻ mặt quay lại, nắm l cằm . Cách những hạt mưa li ti, cô ra lệnh cho : “ nói !”
Đinh Dạng cô, trong mắt cũng sự tức giận, nhưng vẫn kh nói gì.
Ngọn lửa trong lòng Vương Kha càng bùng lên dữ dội hơn, “ tư cách gì mà giận ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trai-tim-chang-rung-dong/chuong-131.html.]
Đinh Dạng kh chớp mắt chằm chằm vào cô. Cô nghĩ đang chuẩn bị nói gì đó, mắng cô, hoặc nói những lời cay nghiệt, cô cũng đang chuẩn bị đáp trả. Bỗng nhiên, một bàn tay từ phía sau gáy bất ngờ tấn c, cô kh phòng bị, bị ấn về phía trước, Triệu Đinh Dạng cắn tới.
Đúng vậy, ta cắn cô, Kiều An Na theo bản năng muốn đẩy ra, nhưng khi bu tay lại sợ làm bị thương. Sau một hồi giằng co, hai mũi chạm mũi, mắt đối mắt, mưa phùn bay lất phất khắp trời, cô th trong mắt một vẻ hung dữ, buột miệng mắng: " là chó à?"
Mắt khẽ lóe lên, vẻ hung dữ biến mất, đột nhiên thay vào đó là một sự tủi thân. Kiều An Na kh chịu nổi, lòng n.g.ự.c chua xót căng tức, kh kìm được mà hôn lên. Cô kh hiểu vì lại làm chuyện hoang đường này vào lúc này, kh thể kiểm soát bản thân, càng kh thể ngăn cản Đinh Dạng ên cuồng hôn lại cô. Trước đây họ vẫn vậy, cứ đối mặt là sẽ quấn l nhau, dù cũng là đôi bên tình nguyện.
Thế này là chứ? Họ đã chia tay mà.
Vừa để giúp kiểm tra vết thương, xử lý khẩn cấp, cô đã trải chiếc áo chống nắng xuống đất, quỳ ngồi đó, nh đã phát hiện Đinh Dạng phản ứng. Họ chia tay nửa năm, đã lâu kh làm chuyện đó, ta phản ứng, cô vậy mà cũng chút. Cơ thể phản ứng, nhưng lý trí mách bảo cô, họ đang ghi hình chương trình.
Kiều An Na đẩy mạnh ra, lập tức qu, kh th ai, cũng kh th máy quay, bớt một nửa lo lắng, quay đầu mắng: "Đinh Dạng, đúng là bệnh mà."
" bệnh thì cũng tại em!" ta lập tức đáp trả.
Kiều An Na th mặt đã sắc máu, cũng như tỉnh hồn lại, cảm th ta là yêu quái, vừa hẳn đã hút hết dương khí từ cô. " tự chuốc l, đừng lôi em vào." Cô đứng dậy, đeo ba lô trở lại. "Nếu kh muốn c.h.ế.t thì cứ đợi đội y tế đến đây, 20 triệu của đ, đừng mơ." Nói xong, cô tăng tốc bước về phía trước.
--- Chương 55 ---
Mưa rào tạnh , mực nước suối kh thay đổi nhiều, mặt trời sắp ló dạng, nhiệm vụ tiếp tục.
Chỉ Trịnh Bồi Văn, bị cáng đưa rời khỏi ểm nhiệm vụ. Mặc dù chưa xuất hiện triệu chứng ngộ độc rõ rệt nào, nhưng xét th một số loại nọc rắn thời gian ủ bệnh, lại còn ngược dòng suối nhiều đoạn đường nước, vết thương kh nên ngâm nước lặp lặp lại, nên chỉ thể đưa đến bệnh viện trên đảo, lập tức tiêm huyết th kháng nọc rắn, để lại theo dõi.
Về việc này, Trịnh Bồi Văn chấp nhận tốt, khi được cáng đưa , vẻ mặt như được giải thoát, còn giơ nắm đ.ấ.m về phía Điền Duy Cơ, "Cố lên nha Bách Khoa!"
Rốt cuộc ta là Khách mời X kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.