Trái Tim Chẳng Rung Động
Chương 141:
Vương Kha quay đầu Liễu Ch, “ lo lắng kh? Sắp bị loại .”
Sân vườn nắng chói chang, Liễu Ch nheo mắt, gật đầu, “Lo lắng.”
“Thật mong cuối cùng là hai chúng ta chia tiền.” Vương Kha nói, “20 triệu, mỗi một nửa, kết cục hoàn hảo biết bao.”
Liễu Ch bật cười, “Còn ba khách mời nam nữa mà.”
“Họ đều là lũ yếu kém, cho đủ số thôi.” Nhớ ra bên ngoài máy quay, lời nói của cô đã được ghi vào tư liệu chương trình, Vương Kha kh kìm được ngẩng đầu lên, làm một vẻ mặt quỷ quái về phía vị trí camera, “ nghe th cũng kh , những lời này, đứng trước mặt họ cũng dám nói.”
Các khách mời nam trở về ngôi nhà, hoàng hôn vừa vặn.
Trước đó, Vương Kha và Liễu Ch đều đã về phòng ngủ bù, so với ba khách mời nam, rõ ràng là hai trạng thái tinh thần hoàn toàn khác biệt.
Vương Kha lần đầu th Trịnh Bồi Văn trong bộ dạng luộm thuộm, trong lòng cảm th vô cùng mới lạ, mải mê ta mà quên mất cả hỏi han vài câu về vết thương.
May mắn là Liễu Ch ở bên cạnh, kịp thời thể hiện sự quan tâm.
Trịnh Bồi Văn nghe xong, tự nhiên cảm ơn, lại dùng giọng ệu đùa cợt quen thuộc nói: “Gặp các trong bộ dạng nhếch nhác thế này, thật sự ngại. chỉnh đốn lại bản thân đã, lát nữa gặp.” Nói xong, cũng kh nán lại lâu, tự lên lầu.
Mặc dù sắc mặt tiều tụy, lại mọc râu lún phún, rõ ràng vẫn là Trịnh Bồi Văn đó, nhưng Vương Kha lại cảm th ta gì đó khác lạ. Còn khác lạ ở đâu thì cô kh nói rõ được, muốn hỏi Liễu Ch. Ánh mắt cô rời khỏi Trịnh Bồi Văn, khi quay sang phòng khách, bất chợt chạm mặt Đinh Dạng. Vừa đối mắt, ta lại quay mặt , kh cô nữa. Vương Kha khẽ hừ một tiếng, ánh mắt vô thức liếc về phía vai của ta, kh nẹp cố định, kh th gì khác lạ, chắc là kh vấn đề gì lớn.
--- Chương 59 ---
Theo yêu cầu của Trịnh Bồi Văn, Điền Duy Cơ đã nấu cho ta một bát mì nước trong, trên mặt nổi hai cọng cải thìa non và một quả trứng.
Lúc đó, ta ngồi ngay ngoài quầy bar, chăm chú toàn bộ quá trình Điền Duy Cơ nấu mì, cuối cùng nhận xét: “Vừa ngon vừa đẹp mắt, cả và bát mì đều vậy.”
Trịnh Bồi Văn xuống muộn, khi Điền Duy Cơ nấu mì cho ta, các khách mời khác đều đã ăn tối xong. Trước đó, Điền Duy Cơ đã lên tầng hai tìm ta, gõ nhẹ hai tiếng vào cửa phòng, bên trong kh tiếng động, đoán là ta đang nghỉ ngơi nên kh làm phiền.
Giờ đã gần chín giờ .
Trịnh Bồi Văn làm biếng, kh muốn mang bát mì ra phòng ăn, dứt khoát ăn ngay tại quầy bar. Ghế bar quá cao, lại kh ều chỉnh được, thực ra kh tiện ăn uống. Trịnh Bồi Văn lại kh cảm th phiền, lưng khom lại, ăn chậm rãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trai-tim-chang-rung-dong/chuong-141.html.]
Trở về ngôi nhà, Trịnh Bồi Văn quả nhiên lại chỉnh trang lại bản thân. Mặc dù chỉ mặc một chiếc áo ph đen đơn giản, nhưng trên cổ tay vẫn đeo những món phụ kiện lỉnh kỉnh. Điền Duy Cơ ta ăn mì, mắt ta luôn bị chiếc vòng tay kia thu hút.
“Tò mò muốn hỏi một câu.” Điền Duy Cơ nói, “ chắc kh gay chứ?”
Trịnh Bồi Văn một ngụm mì còn chưa kịp nuốt, suýt chút nữa thì sặc, bình tĩnh lại một lát, hơi hờn dỗi , “Vấn đề này đợi ăn xong hỏi.”
“Xin lỗi.” Điền Duy Cơ nói, “Lần sau chú ý.”
Trịnh Bồi Văn dùng đũa gắp mì, “ thích phụ nữ, đừng nghĩ nhiều.”
Điền Duy Cơ cười nhún vai, “Kh nghĩ nhiều, chỉ đơn thuần cảm th, một vài phương diện của , kh được ‘chuẩn men’ cho lắm.”
“Quan niệm lỗi thời.” Trịnh Bồi Văn nói, “ nhớ chủ đề này chúng ta đã từng nói chuyện ở nhà bà Chu , lúc đó Kiều An Na cô còn nói giúp .”
ta nhắc đến một nhân vật quan trọng, một mà hôm qua trong chuyến lội suối, họ đã đột ngột dừng lại và chưa nói chuyện xong. Điền Duy Cơ tinh ý nhận ra ta chút kh tự nhiên, lời nói cũng bị ngập ngừng. “Ăn xong mì, lát nữa ra ngoài dạo tiêu cơm kh?” chủ động đề nghị.
Trịnh Bồi Văn cúi đầu ăn mì, một lát sau, đáp lại một tiếng “Được.”
Điền Duy Cơ muốn tránh máy quay, nhân viên, và tiếp tục trò chuyện với Trịnh Bồi Văn về chủ đề hôm qua còn dang dở.
Hai bộ dọc theo con đường ven biển, đến nơi bốn phía kh th ai, Điền Duy Cơ kể cho ta nghe tất cả th tin mà nắm được: về khách mời X, về suy đoán việc Kiều An Na bị loại. Gió biển lồng lộng, Trịnh Bồi Văn đút hai tay vào túi, dáng vẻ thong dong, kiên nhẫn lắng nghe nói. Khi nói đến một vài phần quan trọng, Điền Duy Cơ đặc biệt chú ý quan sát phản ứng của ta, dưới ánh đèn đường, kh th gì bất thường.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Chia sẻ xong, Điền Duy Cơ hỏi Trịnh Bồi Văn: “ nói xem ?”
Gió biển thổi tung mái tóc luôn vào nếp của Trịnh Bồi Văn, ta nói: “ nghi ngờ đã tấn c 1 đấu 1 Kiều An Na, tại kh nghi ngờ Đinh Dạng?”
“Nếu là lúc đầu thì còn thể, đến tuần thứ ba, Tiểu Đinh ngày nào cũng qu quẩn trong bếp, chẳng m khi nói chuyện với An Na, đâu như , cứ lượn lờ qu ta.”
Trịnh Bồi Văn khẽ cười một tiếng, “Thì ra là vậy.”
“Vậy là thừa nhận ?”
Trịnh Bồi Văn kh trả lời, chuyển sang nói: “Wiki, đến tham gia chương trình này, là muốn l 20 triệu ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.