Trái Tim Kẻ Lừa Đảo
Chương 8:
Khương Kiến Quốc giận dữ khạc một tiếng, vẫn còn muốn x lên.
"Được lắm, mày bản lĩnh đ, dám uy h.i.ế.p lão tử như vậy."
lập tức lại đẩy con d.a.o vào sâu thêm một chút.
Ông ta dừng lại tại chỗ, mắt trừng trừng .
Sau một hồi đối đầu im lặng lâu, ta như đã hạ quyết tâm, nghiến răng nói từng chữ một.
"Được, lão tử đổi ngày khác đến."
Ông ta xoay bỏ .
Khương Lập cũng theo, lúc còn giả vờ sướt mướt đến khuyên .
"Chị ơi chị nói xem chị làm thế này làm gì chứ, chỉ cần đưa một ít tiền thì"
"Cút."
kh chút biểu cảm thốt ra chữ đó, nắm chặt con d.a.o kh bu tay.
Gã ta với vẻ mặt đầy tiếc nuối bỏ .
Mãi cho đến khi tiếng bước chân dần xa, mới bu con d.a.o ra, ngã ngồi xuống đất.
Cảm xúc kìm nén b lâu phút chốc bùng nổ.
vùi mặt vào đầu gối, nước mắt như s vỡ đê, lặng lẽ tuôn rơi.
Ngoài cửa lại đột nhiên truyền đến tiếng bước chân.
lập tức nhặt con d.a.o dưới đất lên, gạt nước mắt trên mặt đứng dậy.
" hả? Là cảm th kh dám"
Lời còn chưa nói hết, đã rõ bóng ở cửa.
Là Thích Dập.
"Khương Phù......"
Đồng tử hơi co lại, kinh ngạc đứng sững tại chỗ.
Còn thì thở phào nhẹ nhõm.
Con d.a.o "loảng xoảng" một tiếng lại rơi xuống đất.
Như bị tiếng động này làm giật , Thích Dập nh chóng bước tới.
căng thẳng hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
lắc đầu.
"Kh gì."
Ngay sau đó, nhặt con d.a.o dưới đất lên, quay vào bếp cất .
Thích Dập theo sau , nắm l tay .
Ánh mắt dừng lại trên cổ .
"Ai làm?"
như chợt nhớ ra ều gì, ánh mắt và giọng ệu đều trở nên lạnh lẽo, nguy hiểm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
" hai vừa rời kh?"
"Kh ."
muốn rút tay ra, nhưng kh thể thoát khỏi.
Thích Dập kéo ra ngoài.
"Đến bệnh viện trước."
"Kh cần."
Đang lúc tr cãi, ngoài ban c, Tiểu Bồ Đào lại bắt đầu sủa.
Thích Dập ngẩn một thoáng, lực tay cũng nới lỏng một nửa.
nhân cơ hội giật tay ra, ra ban c thả Tiểu Bồ Đào ra.
Nó vừa ra ngoài đã chạy vòng qu một lượt, sau đó tiến đến bên chân Thích Dập ngửi ngửi.
nh, nó đã nhảy cẫng lên quấn quýt đòi bế.
Nó vẫn nhớ mùi của Thích Dập.
Thích Dập ngồi xổm xuống vuốt đầu nó, giọng nói tràn đầy sự mềm mại như tìm lại được thứ đã mất.
"Tiểu Bồ Đào, hóa ra mày thật sự vẫn còn ở đây."
Tiểu Bồ Đào nằm xuống lật bụng lên, ư ử, ồn ào như trước.
Tr thủ lúc này, lục trong phòng khách tìm th hộp y tế.
Th vậy, Thích Dập vào bếp rửa tay, sau đó cầm tất cả đồ dùng đến.
"Để ."
đưa tay muốn giật l, nhưng bị chặn lại.
"Em còn kh th vết thương, làm tự xử lý được?"
cố chấp .
"Trong nhà vệ sinh gương."
"......"
nhất thời kh nói nên lời, sau đó khẽ thở dài một tiếng.
"Nếu đã lùi một bước, kh bệnh viện, vậy em nên lùi một bước kh?"
suy nghĩ một lát, kh nói gì, coi như ngầm đồng ý.
Thích Dập thở phào nhẹ nhõm, trước tiên l nước muối sinh lý ra rửa vết thương.
Vừa làm vừa nói: " đã ều tra về gia đình em."
dừng lại một chút, tiếp tục:
"Nhưng, còn ều gì đó mà kh biết kh?"
im lặng lâu.
nhớ đến câu nói mà Khương Kiến Quốc đã nói trước khi rời , cuối cùng vẫn chọn cách giấu giếm.
"Thích Dập, chuyện này kh liên quan đến ."
" liên quan."
Chưa có bình luận nào cho chương này.