Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên

Chương 39: Chặt Tay Hắn

Chương trước Chương sau

Thôi Oánh dáng vẻ ung dung, ềm nhiên của Tần Kim Chi, trong lòng thầm nghĩ:

Bây giờ bên cạnh nàng ta kh ai, nếu kh nhân cơ hội này bỏ trốn thì còn đợi đến bao giờ?

Đúng lúc , bên ngoài xe ngựa vang lên một tràng bước chân đều tăm tắp.

Chỉ cần nghe thôi cũng biết đó là tiếng bước của những được huấn luyện nghiêm chỉnh.

“Quận chúa, thuộc hạ đã cho phong tỏa toàn bộ các lối ra của Vi phủ, tuyệt đối kh để bất cứ ai thoát khỏi!”

Thôi Oánh kinh hoảng trừng mắt:

“Ngươi… rốt cuộc muốn làm gì?”

Giọng nói kia, chính là của “con gấu” vừa !

Nàng run rẩy vén rèm xe ra ngoài.

Chỉ th những thị vệ mặc trang phục chuyên biệt của Trấn Bắc Vương phủ đã bao vây chặt kín Vi phủ.

Đây chính là phủ binh mà hoàng thượng đặc chuẩn cho Trấn Bắc Vương được phép nuôi dưỡng!

Tần Kim Chi tiện tay ném cho Thôi Oánh một bộ y phục:

“Nếu kh muốn bị ta nhận ra, thì mau thay bộ này vào.

Ta đợi ngươi bên ngoài xe.”

Thôi Oánh vừa định cãi rằng nàng tuyệt đối kh mặc y phục của nha hoàn, nhưng bắt gặp ánh mắt của Tần Kim Chi thì lại nghẹn lời.

Bây giờ cái mạng nhỏ của nàng đang nằm trong tay Tần Kim Chi, muốn chạy trốn cũng kh thể chạy thoát khỏi “con gấu” kia.

khôn kh chịu thiệt trước mắt.

Chẳng bao lâu, Thôi Oánh đã khoác trên bộ quần áo nha hoàn, bước ra khỏi xe.

Trong Vi phủ đột nhiên vang lên từng hồi chim kêu “cúc cúc” quái lạ.

Tần Kim Chi nhướng mày:

“Phá cửa!”

Từ Du lập tức vung tay, m thị vệ khiêng những cây cọc gỗ to nặng lao vào cánh cổng lớn của Vi phủ .

“Đ!”

“Đ!”

“Đ!”

Âm th chấn động cả mặt đất, vậy mà kỹ thì đám thị vệ vẫn chưa dùng hết sức.

“Đ!”

“Đ!”

“Đ!”

Cánh cổng bắt đầu lung lay dữ dội.

Bên trong Vi phủ cũng truyền ra những tiếng huyên náo hoảng loạn.

“ĐÙNG!!!”

Cánh cổng lớn đổ sập xuống đất.

Thôi Oánh trố mắt đến nỗi suýt rớt ra ngoài, cuống quýt qu, trong lòng chỉ muốn hét lên:

Bây giờ bỏ chạy liệu còn kịp kh?

Một tên tiểu tư trong Vi phủ hốt hoảng lao ra, vừa th cánh cổng lớn bị đập sập liền giận dữ quát:

“Bọn nào to gan?

Dám x vào Vi phủ?

Muốn mất đầu ?”

Tần Kim Chi tặc lưỡi một tiếng:

“Ồn ào.”

Từ Du nghe vậy liền tiến lên, thẳng chân đá một cước, tên tiểu tư lập tức ngã vật ra, hôn mê bất tỉnh.

quay sang lườm bọn tiểu tư còn run lẩy bẩy bên cạnh, trầm giọng quát:

“Đi gọi quản sự của Vi phủ các ngươi ra đây!”

Đám tiểu tư vừa nghe đã vội vàng cắm đầu bỏ chạy.

Tần Kim Chi thì thong dong như đang dạo chơi trong hoa viên nhà , chậm rãi dẫn tiến vào Vi phủ .

Gan to bằng trời!

Gan to bằng trời!

Thôi Oánh lúc này trong đầu chỉ còn bốn chữ:

Gan to bằng trời!

Trấn Bắc quân từng một giơ cao đuốc sáng, hùng hổ tiến thẳng vào Vi phủ.

“Lão gia, lão gia kh xong !

x vào Vi phủ, còn đánh ngất cả Tham Quý!”

Lúc này, Vi Học Nghĩa đang cùng mỹ nhân vừa được đưa đến ân ái trong phòng, chợt nghe ngoài viện tiếng ồn ào.

“Vi Lễ, chuyện gì thế?

Ai dám huyên náo trong viện?

Ngoài cửa vang lên tiếng đáp:

“Xin lão gia yên tâm nghỉ ngơi, nô tài sẽ lập tức xem!”

Vi Học Nghĩa bị phá hỏng hứng thú, sắc mặt vô cùng khó chịu:

“Đám trong phủ này đúng là ngày càng chẳng biết quy củ!”

Mỹ nhân rúc vào lòng cười ngọt ngào:

“Lão gia, đêm xuân ngắn ngủi, đừng để tâm đến họ nữa.”

Vi Học Nghĩa đang định tiếp tục ôm ấp mỹ nhân thì bỗng nghe tiếng Vi Lễ hốt hoảng vọng vào:

“Lão gia, kh hay , quận chúa Kim Chi đến!”

Vi Học Nghĩa ngẩn như kh tin vào tai :

“Ngươi nói ai?”

“Chính là quận chúa Kim Chi của Trấn Bắc Vương phủ!”

Cửa bên trong lập tức bị đẩy mạnh ra, Vi Học Nghĩa biến sắc:

“Ngươi nói là tôn nữ của lão già Tần Nghiệp kia?”

Vi Lễ mặt mày nặng nề gật đầu:

“Kh sai, chính là nàng ta!”

Vi Học Nghĩa vội khoác áo choàng ngoài:

“Nàng ta vì cớ gì mà dám tự tiện x vào phủ ta?”

Sắc mặt Vi Lễ vô cùng khó coi:

“Nói là kẻ trộm đánh cắp tài vật của Trấn Bắc Vương phủ, khi truy đuổi thì hung thủ chạy vào Vi phủ.”

“Cái gì?

Mau dẫn đường!”

Vi Học Nghĩa thực ra kh hề sợ Tần Kim Chi.

Sau lưng là đại gia tộc Vi thị ở Kinh Triệu, địa vị trong triều đình kh hề nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tran-bac-vuong-phu-co-mot-quan-chua-dien/chuong-39-chat-tay-han.html.]

Nhưng Tần Kim Chi lại là loại chẳng theo quy củ, mặt mũi của ai nàng ta cũng chẳng thèm để vào mắt.

Tên trộm đó làm lại chui vào Vi phủ cơ chứ?

Khi Vi Học Nghĩa tới chính viện, liền th đám gia nhân, tiểu tư trong phủ đã bị đánh cho mặt mũi sưng vù, quỳ rạp sang một bên.

Ngay giữa sân, một thiếu niên tuấn tú ngồi vắt chân trên một chiếc ghế thái sư.

kỹ, giật phát hiện đó chính là ghế trong thư phòng của !

Mà gương mặt kia, mới vừa gặp ở yến tiệc trong cung, chính là quận chúa Kim Chi!

“Kinh Triệu Doãn Vi Học Nghĩa, bái kiến quận chúa.

Kh rõ quận chúa đêm khuya đến đây, là vì việc gì?”

Tần Kim Chi chống khuỷu tay lên đầu gối, bàn tay đỡ cằm, hơi nghiêng xuống Vi Học Nghĩa.

“Bắt trộm.”

Lúc này Vi Học Nghĩa mới nhận ra, phía sau nàng đâu thị vệ tầm thường.

Đó chính là phủ binh Trấn Bắc quân!

Toàn bộ đều là binh sĩ từng lăn lộn ngoài chiến trường, cái bọn gia nh, hộ viện nhà so làm nổi chứ?

Vi Học Nghĩa bước lên một bước, giọng dịu lại:

“Quận chúa, lẽ trong chuyện này chút hiểu lầm chăng?”

Đúng lúc , từ khắp các viện trong Vi phủ truyền đến những tiếng hô vang đầy khí lực:

“Quận chúa! Đ viện tìm được tang vật!”

“Quận chúa! Tây viện tìm được tang vật!”

“Quận chúa! Thư phòng tìm được tang vật!”

“Quận chúa, trong nhà bếp cũng tìm th tang vật!”

Vi Học Nghĩa mặt mũi đầy khó hiểu:

“Cái gì mà tang vật?”

Đám binh sĩ đồng loạt quỳ xuống trước mặt Tần Kim Chi, trong tay đều bày ra những món châu báu, trân bảo vô cùng quý giá.

Tần Kim Chi th thế thì nhướn mày:

“Ta còn tưởng phố Chu Tước nhiều cửa ngõ như vậy, kẻ trộm thể chạy khắp nơi, thế mà lại rơi đúng vào Vi phủ.

Vi đại nhân, dám trộm đồ của ta, gan ngươi cũng chẳng nhỏ đâu nhỉ?”

Thôi Oánh cảm giác tim như nhảy lên tận cổ họng.

Gài bẫy!

Vu oan!

Những thứ này rõ ràng chính là m món châu báu nàng đã th trên xe ngựa vừa nãy.

Giờ thì nàng mới hiểu m nha hoàn của Tần Kim Chi lén lút vào Vi phủ để làm gì.

Thì ra là để… gài tang vật!

Vi Học Nghĩa đống đồ từ Vi phủ bị lôi ra cũng mù mịt cả đầu.

“Quận chúa, Vi gia chúng ta ở kinh thành cũng được xem là đại hộ giàu , cần gì trộm của quận chúa.

Nói thẳng ra, những thứ châu báu trong tay , trong kho của Vi phủ ta muốn bao nhiêu b nhiêu!”

Tần Kim Chi khẽ cười nhạt:

“Những châu báu trang sức này đều là đích thân hoàng hậu và hoàng thượng ban cho, thiên hạ độc nhất vô nhị.

Vi đại nhân lại dám nói trong kho Vi phủ của ngươi muốn bao nhiêu cũng … lời này, tốt nhất đừng nói bừa.”

Trong đầu Vi Học Nghĩa ong một tiếng.

Thứ được đích thân đế hậu ban thưởng?

Chuyện này… rốt cuộc là thế nào?

Tại những món lại xuất hiện trong Vi phủ?

Sắc mặt Vi Học Nghĩa dần nghiêm trọng:

“Quận chúa, trong này nhất định hiểu lầm.

Xin cho Vi mỗ một chút thời gian, Vi mỗ nhất định sẽ cho quận chúa một lời giải thích thỏa đáng.”

Tần Kim Chi tiện tay nhấc một chiếc nhẫn ngọc đeo lên tay, ánh lửa bập bùng hắt lên gương mặt nàng, sáng tối chập chờn.

“Giải thích?

Tang chứng rành rành, Vi đại nhân định giải thích cho ta thế nào đây?”

Vi Học Nghĩa khựng lại, cũng nổi giận:

“Ý của quận chúa là gì?”

“Kinh Triệu Doãn Vi Học Nghĩa, trộm cắp tài vật, tàng trữ trong phủ.

Theo luật: Xăm mặt, đánh roi!”

Sắc mặt Vi Học Nghĩa lập tức biến đổi:

“Ngươi dám?

Một đứa con nít miệng còn hôi sữa mà cũng dám giương oai ở Vi phủ ta?”

“Từ Du!”

Chỉ th Từ Du trong tay đã cầm sẵn một cây sắt nung đỏ rực.

Tần Kim Chi khẽ nhếch môi cười:

“Đến vội quá, chỉ mang được cái này, mong Vi đại nhân rộng lòng th cảm.”

Hai binh sĩ liền tiến lên, mạnh mẽ ép chặt Vi Học Nghĩa xuống.

Đang quỳ bên cạnh, Vi Lễ gào lớn:

“Lão gia nhà ta là Kinh Triệu Doãn, ngươi dám dùng hình riêng với quan viên triều đình?

Dù ngươi là quận chúa, lẽ nào Kinh Thành này lại kh còn vương pháp nữa ?”

Tần Kim Chi cười khẩy:

“Vương pháp?

Hai chữ đó, ngươi biết viết kh?”

Vi Học Nghĩa vùng vẫy dữ dội, gào lên:

“Tần Kim Chi!

Ngươi xem trời bằng vung, ngang ngược vô pháp vô thiên.

Vi gia chúng ta kh sợ ngươi.

Nếu ngươi dám động vào ta, ta nhất định sẽ vào cung, trước mặt hoàng thượng tố cáo ngươi.”

“Aaaaaaa!!!”

Lời còn chưa dứt, Từ Du đã áp thẳng th sắt đỏ vào mặt Vi Học Nghĩa!

“Ngươi ồn ào qu rầy quận chúa!”

Vi Học Nghĩa đau đớn gào thét:

“Tần Kim Chi!

Ta sẽ kh bỏ qua cho ngươi!”

Tần Kim Chi lại làm ra vẻ suy nghĩ thay cho :

“Đã muốn vào cung cáo trạng, vậy thì thôi miễn cho hình phạt đánh roi vậy.”

Vi Học Nghĩa nghe xong thì tưởng nàng đã sợ hãi, bèn gào lên:

“Nghe đây Tần Kim Chi, ta nhất định sẽ dốc toàn lực Vi gia, nghiền xương ngươi thành tro!”

Nào ngờ Tần Kim Chi như chẳng hề nghe th, chỉ đưa ngón tay chấm nhẹ lên trán:

“Đã kh đánh roi… vậy thì, chặt tay .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...