Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên
Chương 4: Ăn Cơm Bằng Chậu
Khi Tần Kim Chi đến tẩm cung của hoàng hậu, đã th một tiểu cung nữ đứng đợi sẵn ngoài cửa, lâu lâu lại nhón chân ngó ra.
Vừa th Kim Chi, đôi mắt cung nữ lập tức sáng rực như được gió xuân thổi qua, cả như sống lại.
Nàng chạy vội đến, reo mừng:
“Quận chúa! Cuối cùng cũng về ! Phi Yến nhớ đến sắp c.h.ế.t đây!”
Tần Kim Chi trêu chọc:
“Phi Yến, ba năm kh gặp, ‘Phi Yến’ lại biến thành ‘Phì Yến’ ?”
Phi Yến vốn là nha hoàn hoàng hậu đích thân chọn để hầu hạ Kim Chi.
Khi Tần Kim Chi ở trong cung, nàng luôn theo bên cạnh.
Ba năm trước, khi rời kinh, Tần Kim Chi để nàng lại tẩm cung hoàng hậu.
Khi đó nàng còn mảnh mai yếu ớt như cành liễu trước gió, giờ thì tròn trịa chẳng khác nào một chiếc bánh bao.
Phi Yến bĩu môi:
“Quận chúa lại trêu nô tỳ!
Nô tỳ nhớ đến nỗi ruột gan quặn thắt, vậy mà còn cười.
Nô tỳ kh thèm để ý đến nữa!”
Nói , nàng vừa chạy vào trong vừa hô to:
“Mau bẩm báo hoàng hậu nương nương, Kim Chi quận chúa đã trở về!”
Tần Kim Chi mỉm cười, cũng nh chân bước vào ện.
Vừa vào, nàng đã th một vị lão phụ nhân hiền từ đoan trang được cung nữ dìu ra từ chính ện.
Tr th Tần Kim Chi, ánh mắt vốn trầm lặng của bà liền rực sáng:
“Kim Chi! Cháu ngoan của ta!”
“Hoàng tổ mẫu!”
Tần Kim Chi ôm chầm l hoàng hậu.
Ba năm trước, nàng mới mười lăm tuổi, vẫn là một cô bé con, giờ thì cao hơn cả bà.
Vừa gặp lại, nước mắt hoàng hậu lập tức rơi.
Từ nhỏ bà đã nuôi Tần Kim Chi bên , chưa từng xa nhau lâu đến vậy.
“Con ngoan… khổ cho con !”
Bà ôm Tần Kim Chi như sư tử mẹ tìm lại được con non.
“Hoàng tổ mẫu, Kim Chi nhớ đến sắp chịu kh nổi.”
Hoàng hậu và hoàng đế là phu thê th mai trúc mã.
Thuở thiếu thời, bà là nhi nữ nhà võ tướng, từng cùng hoàng đế và Trấn Bắc Vương chinh chiến sa trường.
Sau khi sinh c chúa út, bệnh cũ tái phát khiến bà kh thể thêm con.
Mà cô c chúa lại yếu ớt bẩm sinh, ba tuổi đã qua đời.
Tần Nghiệp đem Tần Kim Chi gửi gắm cho hoàng hậu, giúp bà nguôi ngoai nỗi đau mất con.
khuôn mặt nhỏ xinh, hoàng hậu lại rơi lệ:
“Cái lão già c.h.ế.t tiệt đó.
lại đem Kim Chi của ta đến cái chỗ quái quỷ Bạch Tước am?
Ta vất vả nuôi con bé như chim non lớn dần, giờ thì gầy nhom thế này!”
Tần Kim Chi khẽ cười:
“Hoàng tổ mẫu kh sợ tường tai, để ta mách với hoàng tổ phụ là mắng ?”
Hoàng hậu chống nạnh:
“Sợ gì chứ! Tốt nhất là đừng bén mảng tới cửa ta, nếu tới, ta cầm gậy đuổi ta .”
Nói , bà kéo nàng vào ện.
Vừa bước vào, trên bàn đã bày đầy ắp món ăn thơm phức.
Phi Yến bĩu môi:
“Quận chúa, đây là hoàng hậu nương nương dậy từ sáng sớm chuẩn bị cho đ!”
Hoàng hậu kéo Tần Kim Chi ngồi xuống, cười nói:
“ con lại trêu tiểu Phi Yến của chúng ta kh?”
Tần Kim Chi cũng cười:
“Bánh bao cũng tốt, tròn trịa phúc hậu, lại thể treo bình dầu lên môi nữa.”
Hoàng hậu chạm nhẹ vào chóp mũi nàng:
“Con khỉ con này! Mau nếm thử món tổ mẫu làm, con gầy đến mức này !”
Tần Kim Chi chiếc bát to quen thuộc trước mặt, kh khỏi bật cười.
Từ nhỏ, hoàng hậu đã luôn dạy nàng:
Tuyệt đối kh học theo m tiểu thư khuê các ở Kinh thành, cứ ăn ít giữ dáng mỏng m như cành liễu.
Bà muốn nàng ăn thật nhiều, ăn nhiều mới lớn lên khỏe mạnh.
lẽ vì Tần Kim Chi từng nhiều lần gặp ám sát, hạ độc, nên kỳ vọng lớn nhất của bà đối với nàng chỉ là:
sống thật khỏe.
Vậy nên, mỗi ngày bà đều thay đổi món, tự tay chuẩn bị đủ thứ ngon lành.
Trước năm tuổi, Tần Kim Chi tròn trịa chẳng khác gì đứa bé trong tr Tết dân gian.
Cũng nhờ vậy mà thân thể nàng vô cùng cứng cáp, lớn lên lại cao hơn hẳn các c chúa, tiểu thư cùng lứa.
Hoàng hậu vừa gắp thức ăn, vừa Tần Kim Chi ăn uống ngon lành mà đỏ hoe mắt.
xem, con bé này bị bỏ đói đến mức nào …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tran-bac-vuong-phu-co-mot-quan-chua-dien/chuong-4-an-com-bang-chau.html.]
Bà quay sang dặn Phi Yến:
“Đi chuẩn bị thêm giường, đêm nay Kim Chi ở lại đây.”
Cửa khép lại, hoàng hậu lúc này chẳng còn là bậc mẫu nghi thiên hạ, mà chỉ là một bà hiền từ.
Phi Yến khẽ lau khóe mắt:
“Hoàng hậu nương nương đã lâu lắm mới vui đến vậy.
Từ khi , nương nương buồn lâu, còn m lần đuổi cả bệ hạ ra ngoài.”
Tần Kim Chi mỉm cười:
“Hoàng tổ mẫu vẫn oai như xưa.
Nhưng đừng giận hoàng tổ phụ nữa, vốn dĩ con làm sai, bị phạt cũng thôi.”
Hoàng hậu đập bàn:
“Tất cả là tại tên phó thị lang đó, nuôi được đứa nhi tử tốt thật!
Kim Chi nhà ta để mắt đến nó là phúc của nó, thế mà lại dám đính hôn với khác.”
Tần Kim Chi đặt đũa xuống, cười:
“Hoàng tổ mẫu, thế này chẳng giống quốc mẫu triều đình, mà giống nữ sơn tặc ở núi Kỳ Hoàng ngoài thành hơn.”
Hoàng hậu hừ lạnh:
“Nếu kh gặp lão già c.h.ế.t tiệt là hoàng tổ phụ con, thì ta thật sự khi đã chiếm núi làm vương .
Kh được, ta tìm lão xin thánh chỉ, lập tức gả con cho tên c tử Phó gia ở Hà Đ kia!”
Tần Kim Chi phá lên cười:
“Được thôi! Tr thủ sang năm để bế chắt!”
Chỉ là kh biết khi nghe tin này, sẽ phản ứng thế nào.
Càng nghĩ, hoàng hậu càng th khả thi.
Bà vốn chẳng ưa đám c tử nhà thế gia khoe mẽ, nhưng Phó gia ở Hà Đ lại gương mặt hợp ý Tần Kim Chi.
Nếu thật sự sinh ra một “Tiểu Kim Chi”, chắc hẳn sẽ xinh đẹp vô cùng.
“Chắt gì cơ?”
Giọng trầm ấm vang lên, hoàng đế từ bên ngoài bước vào.
Tất cả cung nữ thái giám lập tức quỳ xuống:
“Tham kiến bệ hạ!”
Hoàng hậu tr th , liền “hừ” một tiếng thật nặng.
Hoàng đế bất đắc dĩ:
“Kim Chi đã về , nàng còn định giận đến bao giờ nữa?”
Hoàng hậu xoay :
“Muốn ta hết giận cũng được, lập tức hạ thánh chỉ ban hôn cho Phó gia, để thằng nhóc Phó gia cưới Kim Chi của ta!”
Hoàng đế cau mày:
“Nàng lại hồ đồ . Phó gia đã hôn ước với Thôi gia, trẫm là thiên tử, thể tùy tiện phá hôn sự của thần tử?”
Hoàng hậu đập bàn đứng bật dậy:
“ hôn ước thì ? Năm đó ta cũng hôn ước với A ca của Vương gia, chẳng cuối cùng cũng bị bắt về đây ?”
Hoàng đế ho khan, đám cung nữ thái giám cúi gằm mặt, kh dám .
Tần Kim Chi thì híp mắt cười, xem kịch hay.
Hoàng đế quay lại, vừa th gương mặt láu cá kia liền chỉ tay:
“Con nhóc này! Vừa mới về đã gây chuyện, xem trẫm kh trị con một trận!”
Hoàng hậu lập tức che c như gà mẹ bảo vệ con:
“ dám!”
Tần Kim Chi ló đầu ra từ sau lưng hoàng hậu, trêu:
“ dám?”
Hoàng đế cũng đập bàn đứng dậy, liếc hoàng hậu lại ngồi xuống:
“ tuổi , trẫm kh chấp với bà già như nàng.”
Sau đó liếc bàn đồ ăn, xoa tay:
“Lâu lắm mới được ăn cơm do lão bà nấu.”
Lúc này, một cung nữ dung mạo kiều diễm từ phía sau bước lên, đặt bộ bát đũa trước mặt hoàng đế.
Hoàng đế vừa định cầm đũa thì giọng cung nữ vang lên, êm ái:
“Bệ hạ, ngài còn chưa rửa tay.”
Nói , nàng xoay l khăn lụa đã thấm ướt sẵn, tiến lại gần, nhẹ nhàng lau tay cho .
Cung nữ làn da trắng mịn, vòng eo thon gọn vừa một vòng tay, mỗi lần cúi đầu, đường cong nơi trước n.g.ự.c thấp thoáng vừa vặn.
Tần Kim Chi kín đáo đảo mắt hoàng đế sang hoàng hậu, th cả hai đều kh phản ứng gì đặc biệt, mới hỏi:
“Ồ? Ta chưa gặp tỷ tỷ này bao giờ, từ khi nào trong cung lại thêm mới vậy?”
Cung nữ mỉm cười, hành lễ:
“Hồi bẩm quận chúa, nô tỳ đã hầu bên cạnh hoàng hậu nương nương được hai năm .”
Cử chỉ ung dung, lời nói ềm đạm, phong thái kh giống nô tỳ, mà như tiểu thư quan gia.
Tần Kim Chi rời cung ba năm, tất nhiên chưa từng gặp nàng.
Cung nữ nói xong thì lui xuống, nhưng khi ngang qua, Tần Kim Chi thoáng ngửi th một mùi hương đặc biệt.
Một mùi ngọc lan thoang thoảng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.