Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên
Chương 72: Nạn Dân
Bốn Vân Tước kho hàng đầy ngân phiếu, ngọc khí cùng vô số trân bảo quý giá mà sững sờ kh nói nên lời.
Vân Cẩm trợn mắt kinh ngạc:
“Chỗ tiền này thể mua biết bao nhiêu cây cung Hoàn Sơn !”
Vân Ca hoàn hồn lại, liền nói:
“Mau kiểm kê , số này đủ cho chúng ta tiêu xài một thời gian .”
Bốn lập tức chia nhau hành động.
Hai c giờ sau.
Khi Tần Kim Chi bước vào, th Vân Cẩm cầm sổ sách mà cứ lắc đầu kh ngừng.
“Nét mặt gì thế?”
Vân Cẩm vừa th nàng liền lao đến:
“Quận chúa!
Sinh thần lần sau chúng ta cũng tổ chức như vậy .
Nh hơn cướp ngân trang nhiều.”
Tần Kim Chi cười, cầm l sổ sách:
“Ngươi tưởng trong kinh thành đều là kẻ ngốc ?”
Vân Ca đến bẩm báo:
“Quận chúa, ngân phiếu tổng cộng chín ngàn vạn lượng.
Ngọc khí cổ vật tám mươi kiện, trị giá tám trăm vạn lượng vàng.”
Tần Kim Chi gật đầu:
“Đem tất cả ngân phiếu đổi thành bạc.
Còn ngọc khí cổ vật, cái nào chỉ là đồ bày biện vô dụng thì mang cầm hết.”
Một lượng vàng bằng mười lượng bạc.
Tần Kim Chi cau mày:
“Vẫn chưa đủ.”
Nghe vậy, Vân Cẩm lập tức kêu lên:
“Quận chúa, số này đổi ra cũng được gần một trăm vạn lượng bạc trắng.
Vẫn kh đủ ?”
Tần Kim Chi ôm l sổ sách xoay :
“Chuẩn bị xe, ta muốn vào cung.”
Nàng đến tẩm cung hoàng hậu thì th hoàng đế đang định nghỉ ngơi.
Vừa th Tần Kim Chi, lập tức trừng mắt quát:
“Nghịch súc!
Hôm nay mà dám đuổi lão tử ra ẹn bên lần nữa, lão tử đánh gãy chân ngươi!”
Hoàng hậu lạnh lùng nói ngay:
“Vậy bây giờ ngươi ra ngoài với ta!”
Tần Kim Chi đặt sổ sách lên bàn:
“Đây là lễ mừng thọ của tổ phụ.”
Hoàng đế lập tức cầm lên xem thử, muốn biết lão già kia vơ vét bao nhiêu.
Vừa mở ra, đôi mắt như muốn lồi ra ngoài.
Một bữa thọ yến mà thu gần một vạn lượng vàng!
Thu được nhiều thế này hoàn toàn nhờ vào , chia cho một chút cũng đâu quá đáng.
Hoàng đế lập tức cười tươi như hoa.
Vừa định gọi “cháu ngoan” thì đã nghe Tần Kim Chi nói:
“Cho ta thêm ít tiền nữa.”
Hoàng đế ngẩn :
“Ngươi nói cái gì?”
Tần Kim Chi ngồi bắt chéo chân:
“Ta nói, cho ta thêm ít bạc.”
“Ngươi còn muốn bạc làm gì?
Ngươi đã vơ được từng còn chưa đủ?”
Tần Kim Chi thản nhiên:
“Mùa thu sắp đến, cần chuẩn bị áo b, giày b cho tướng sĩ.
Trận chiến với Sở quốc vừa xong, binh khí hao tổn, cần rèn lại một đợt binh khí và giáp trụ.
Lại còn tiền tuất cho những binh sĩ tử trận, thêm vào đó là mua sắm một lượng lớn ngựa chiến.
Khẩu phần một mùa đ của tướng sĩ, cỏ khô nuôi ngựa, cộng lại cũng mất gần một ngàn vạn lượng vàng.”
Chưa đợi Hoàng đế nói, nàng lại tiếp:
“Gần đây ngoài thành nhiều dân lưu tán, đều do lũ lụt ở Giang Nam gây ra.
Sau nạn lũ ắt sẽ dịch bệnh hoành hành, việc tu sửa thủy lợi, cứu tế nạn dân là bắt buộc.
Còn phòng dịch trước, lương thực, dược thảo đều kh thể thiếu.
Hoàng tổ phụ th từng tiền đủ kh?”
Sắc mặt Hoàng đế trở nên nghiêm trọng:
“Giang Nam lũ lụt?
Vì trong triều kh tấu chương?”
Tần Kim Chi chẳng hề ngạc nhiên:
“Giang Nam vốn nhiều mưa dầm, nhưng lượng nước chưa đến mức gây đại hồng thủy.
Chính do c trình phòng lũ bị bớt xén, vừa là thiên tai, vừa là nhân họa.
Quan viên bên dưới kh báo lên, chẳng qua để giữ l mũ ô sa mà thôi.”
Ánh mắt Hoàng đế lạnh lẽo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tran-bac-vuong-phu-co-mot-quan-chua-dien/chuong-72-nan-dan.html.]
Quả thật, những kẻ đó chưa bao giờ để sinh mạng dân chúng vào mắt.
Như nàng nói, chỉ riêng việc tu sửa kênh mương, khai th s ngòi đã tốn vô số nhân lực vật lực.
Huống hồ, chi bạc cứu tế còn cần bạc trắng khổng lồ.
Tần Kim Chi nhướng mày :
“Hoàng tổ phụ? chẳng lẽ nghèo đến vậy?”
Hoàng đế hừ một tiếng.
Đúng vậy, thật sự nghèo đến thế!
Quốc khố trống rỗng, rỗng đến mức kh còn gì để rỗng hơn.
Chiến tr triền miên hao tốn của, khắp nơi đều cần kiến thiết.
Lại còn miễn giảm thuế má.
Nếu kh nhờ Thiên Hương Lâu của Tần Kim Chi nuôi dưỡng Trấn Bắc quân...
Ông thậm chí chẳng tiền phát quân lương.
Tần Kim Chi cười lạnh:
“ kh tiền, chẳng lẽ trong túi đám thế gia kh ?
Hôm nay th chưa, để leo lên chút quyền thế, m chục vạn lượng vàng, chúng móc ra dễ như kh.”
Hoàng đế vuốt râu, nhướng mày:
“Hay là… tịch thu gia sản?”
Tần Kim Chi cười:
“Tịch thu cũng cớ, nếu kh thì khác gì ăn cướp?”
Hoàng đế cạn lời.
Ngươi tưởng ngươi kh ăn cướp ?
Mười vạn lượng vàng một chỗ ngồi, ngươi dám bán đ thôi!
Đưa tay thẳng vào túi ta l còn gì?
Tần Kim Chi cười hì hì:
“ chẳng định mở hội đấu ngựa ?
M hôm tới mở .”
Hoàng hậu khó hiểu:
“Ngươi đã hôn ước với Phó Cẩn Niên, còn mở hội đấu ngựa để xem mắt?”
Tần Kim Chi nhướng mày cười:
“Ta đã hôn ước, chẳng vẫn còn nhiều khác đó ?”
Hoàng đế bộ mặt gian xảo của nàng mà càng thêm mơ hồ.
Tần Kim Chi nhét sổ sách vào ngực:
“ chẳng luôn muốn gắn kết cựu thần và tân quý ?
Đây chính là cơ hội tốt.
Ban vài thánh chỉ hôn sự, ngươi ta, ta ngươi, còn lo kh gắn kết được?”
Hoàng đế nghe xong th cũng lý:
“Nhưng triều đình chưa từng tiền lệ, lỡ kh thành thân mà kết thù thì ?”
Tần Kim Chi nghiêm nhiên:
“Vậy thì lý do để tịch thu gia sản.
Huống hồ, ai bảo kh tiền lệ?
Hôn sự giữa ta và Phó Cẩn Niên chẳng chính ban ?”
Hoàng đế vỗ tay:
“Tuyệt diệu!
Hội đấu ngựa ngày mai bắt đầu chuẩn bị, chúng ta thật náo nhiệt!”
Tần Kim Chi sờ mũi cánh cửa vừa đóng sầm trước mặt.
Nàng nào nói muốn ở lại đây?
Còn chưa kịp nói xong đã bị đuổi ra ngoài !
Tần Kim Chi kh lưu lại trong cung, mà trực tiếp trở về Trấn Bắc Vương phủ.
Trên đường, nàng dặn Vân Tước:
“Dồn toàn bộ dân lưu tán ngoài kinh thành đến gần bãi đấu ngựa, dựng hàng rào chừa một chỗ hổng.
Nhất định để bọn họ trong ngày hội đấu x vào trong.
Ngoài ra, báo cho Phó Cẩn Niên, bắt buộc tham dự.”
Tần Kim Chi dựa lưng vào vách xe, hừ nhẹ.
Nếu đã muốn che giấu thiên tai, vậy nàng sẽ để nhân họa phơi bày giữa chốn đ .
Phó Cẩn Niên nhận được lời n của nàng thì đầy khó hiểu.
chỉ là một thư sinh, tuy học qua lục nghệ, nhưng đấu ngựa thì kh sở trường.
Hơn nữa, loại yến hội này vốn là nơi cho c tử tiểu thư chưa đính hôn kết bạn xem mắt.
đã hôn ước với Tần Kim Chi, chen vào làm gì?
Nghĩ mãi kh th, đành tìm đến tổ phụ.
Nghe xong, Phó Th chậm rãi nói:
“Đã là quận chúa dặn tham dự, ắt dụng ý riêng.
Quận chúa muốn ngươi kế nhiệm Kinh Triệu Doãn.
Việc dự hội đấu để kết giao bằng hữu cũng là chuyện tốt.
Nhưng nhớ kỹ, tuyệt đối kh được để vướng vào thị phi cùng nữ tử khác.”
Phó Cẩn Niên đáp:
“Tôn nhi hiểu .”
Từ sau khi trở về, trong đầu cứ vang vọng lời Tần Kim Chi.
Tần Kim Chi, vốn dĩ chưa bao giờ để vào mắt.
So với nàng, chẳng khác gì một đứa trẻ m tuổi.
Còn nàng, lại tự tại thong dong, thậm chí đáng sợ đến thế.
Nhưng kể từ hôm nay, nhất định sẽ gánh l trọng trách của Phó gia!
Tuyệt đối kh để Tần Kim Chi xem thường thêm lần nào nữa!
Chưa có bình luận nào cho chương này.