Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trận Chiến Hào Môn

Chương 19:

Chương trước Chương sau

Chương 19

khẽ cười, giọng dịu dàng:

“Trễ , về trước đây. Em nghỉ ngơi sớm .”

“Vâng.”

Thư Khả xoay rời , hoàn toàn kh buồn Triệu Gia Hân.

Ngược lại, Chu Nguyệt Nga sốt ruột:

“Thư thiếu gia sắp , Gia Hân con mau tiễn ra ngoài .”

Triệu Gia Hân ngẩn ngơ dõi theo bóng lưng , nước mắt lưng tròng.

Chu Nguyệt Nga chạy vội ra cửa, ánh mắt khao khát dõi theo rể hào môn tương lai, biểu cảm hận kh thể giữ lại trò chuyện với con gái bà ta cả đêm.

Mãi đến khi xe ngoài cổng lăn bánh xa, mới duỗi chân đứng lên.

Hai mẹ con họ như th ảo thuật, suýt nữa rớt cằm.

“Rõ ràng chân cô đâu trẹo.”

Chỉ thoáng chốc, giọng Triệu Gia Hân lạnh lùng vang lên.

hiếm khi mỉm cười với cô ta.

“Đúng vậy.”

“Triệu Tri, cô còn biết xấu hổ kh?”

Kh ngờ cô ta lại mắng thẳng mặt. Xem ra đúng là hận thấu xương .

Chu Nguyệt Nga nghiến răng, tràn đầy căm phẫn:

“Con tiện nhân này, Thư thiếu gia thích rõ ràng là Gia Hân nhà tao. Mày chưa từng gặp đàn à, mà còn cố tình bám l, hạ ve vãn?”

ve vãn ? Vậy bà thử hỏi xem, con dâu tương lai trong mắt mẹ của Thư Khả là ai?”

“Triệu Gia Hân, chẳng lẽ cô kh biết? Giữa và Thư Khả bây giờ đã gần như là quan hệ sắp đính hôn, tốt nhất mẹ con hai giữ cái miệng sạch sẽ một chút.”

“Cô nói dối.”

Khuôn mặt Triệu Gia Hân đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi:

và Thư Khả quen nhau mười bảy năm, cô đừng hòng quyến rũ được .”

nhếch môi cười nhạt:

“Quen mười bảy năm thì ? Khi rời , còn chẳng buồn cô l một cái. Trong khi chỉ cần giả vờ trẹo chân, Thư Khả liền kiên quyết muốn cõng vào nhà.”

“Triệu Gia Hân, cô chiếm l thân phận mười bảy năm, cuối cùng vẫn chẳng được gì. Thay vì ôm mộng hão huyền, chi bằng sớm quay về cái xóm nghèo nát của cô, gả cho một tên đàn tay trắng, sinh một đàn con nhếch nhác hôi hám… đó mới là số mệnh của cô, hiểu chưa?”

“Chát!”

Triệu Gia Hân mắt đỏ rực, mất hết lý trí, tát thẳng vào mặt .

“Đánh hay lắm.”

Chu Nguyệt Nga còn vỗ tay cười lớn.

“Chát!”

kh chút do dự đáp trả. Lực tay mạnh hơn nhiều, đến mức khóe miệng cô ta rỉ máu.

“Giờ thì còn th hay kh?” hỏi ngược Chu Nguyệt Nga.

Mười bảy năm qua, đây là lần đầu tiên ngang nhiên khiêu khích bà ta.

Còn ra tay đánh con gái ruột của bà ta.

Quả nhiên Chu Nguyệt Nga nhảy dựng lên, giận dữ gào:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tran-chien-hao-mon/chuong-19.html.]

“Tao xé xác mày ra.”

Bà ta lao tới, cùng quần nhau một trận.

Kh lâu sau, tiếng hoảng hốt của Lưu quản gia vang lên:

“Mau, mau tách con ên này ra! Dám đánh tiểu thư Tri nhà chúng ta, thật to gan!”

Triệu Gia Hân quỳ bật trước mặt mẹ khóc nức nở, từng tiếng từng tiếng van xin:

“Mẹ ơi, con chỉ lúc nóng giận mới cãi nhau với Lục Tri thôi. Mẹ tha cho con lần này được kh? Con hứa lần sau nhất định kh khiến Lục Tri bực nữa, mẹ tha cho con với…”

Cô ta cố hết sức giữ l cơ hội được ở lại nhà họ Lục, đến mức sẵn sàng đánh mất kiêu hãnh ngày thường. Vì trong lòng cô hiểu rõ: rời khỏi đây, sẽ mất hết tất cả những gì từng .

Chu Nguyệt Nga thì đứng bên cạnh im lặng. Gương mặt bà ta nói rõ: xin lỗi ư? Kh đời nào.

“Mẹ biết con thích Thư Khả, nhưng Gia Hân à, để mẹ nói rõ cho con biết: hôn ước với Thư Khả chính là con ruột của mẹ, tức là Lục Tri. Mẹ hy vọng con biết vị trí ở đâu, con hiểu kh? Con chỉ là con nuôi nhà Lục mà thôi.”

“Con biết , mẹ ơi. Thư Khả là của Lục Tri, từ nay con sẽ kh mơ mộng nữa.”

Triệu Gia Hân vừa nức nở vừa lau nước mắt, khóc đến tội nghiệp.

lẽ vì th con gái quỳ lạy nên Chu Nguyệt Nga lộ rõ vẻ oán hận, vài lần liếc sang mẹ với ánh mắt đầy thù hận.

“Một phần chuyện hôm nay cũng là lỗi của Tri Tri, việc này tạm coi như bỏ qua. Hai về .”

Chu Nguyệt Nga vội kéo Triệu Gia Hân đứng dậy. Hai bọn họ cùng dìu nhau rời .

“Tri Tri để mẹ xem mặt con đã, còn đau kh?”

Mẹ bước tới, giọng ân cần. vô thức đưa tay vuốt má .

“Thật ra kh đau lắm, cái tát con tặng Triệu Gia Hân nặng hơn nhiều.”

“Kh được, để mẹ bảo Lưu quản gia l thuốc bôi cho con, mai mà sưng lên thì .”

Mẹ quả quyết như thế. đành ngoan ngoãn nghe theo.

Hai ngày trước buổi dạ vũ kỷ niệm thành lập trường, mẹ đặc biệt mời hẳn một chuyên gia trang ểm đến nhà giúp làm tạo hình.

Sau khi làm tóc xong, bà lại l ra một sợi dây chuyền kim cương sáng đến chói mắt, đeo ngay ngắn lên cổ .

Trong gương phản chiếu là một thiếu nữ khoác lên bộ lễ phục xa hoa, khí chất cao quý, th nhã.

kh kìm được cảm thán: quả là đẹp vì lụa mà.

Bước xuống phòng khách, lập tức nhận được một tràng “mưa lời khen”:

“Tiểu thư Tri Tri, tối nay cô như tiên nữ giáng trần vậy.”

“Trời ơi, ngày mai Thư thiếu gia chắc c sẽ bị cô làm cho say mê mất thôi.”

bị họ chọc cười.

“Các chị nói quá , thật sự là đẹp đến mức đó ?”

“Đương nhiên , còn đẹp hơn minh tinh ngoài kia nữa.”

“Thật ghen tỵ với Thư thiếu gia, được bạn gái xinh đẹp như cô.”

Đám chị giúp việc cứ thế nâng lên tận mây x, chỉ Chu Nguyệt Nga và Triệu Gia Hân ngồi im lặng một góc.

Hai mẹ con họ cùng một nét mặt: u ám, tối tăm, khó coi vô cùng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...