Tránh Gió
Chương 13:
Bước chân khựng lại.
Kh biết là ảo giác của hay kh, giọng nói khàn khàn của Kỷ Xuyên Trạch còn chút run rẩy, lại gọi tên lần nữa: "Nguyệt Tịch."
quay đầu lại, chỉ th Kỷ Xuyên Trạch đã bất chấp vết thương, loạng choạng xuống giường, lảo đảo chạy về phía .
chưa kịp phản ứng, đã đến trước mặt , muốn nắm l tay .
Theo bản năng lùi lại một bước, bàn tay của Kỷ Xuyên Trạch khựng lại giữa kh trung.
Hồi lâu sau mới lặng lẽ thu tay về, khóe mắt thế mà lại chút ửng đỏ: "Nguyệt Tịch, xin lỗi."
Một câu xin lỗi, nhưng kh tài nào hiểu được hàm ý trong đó.
khẽ nhíu mày, ôm chặt Tiểu Dự: "Kỷ Xuyên Trạch, chẳng gì xin lỗi cả."
"Đúng lúc đã tỉnh, chuyện muốn nói với ."
"Muộn một chút sẽ gửi thỏa thuận ly hôn cho , phiền ký tên vào đó."
Nghe nói vậy, Kỷ Xuyên Trạch đờ ra.
định nói gì đó, thì giọng của Lâm Khê bỗng vang lên: "Mạnh Nguyệt Tịch, cô lén lút qua lại với bạn trai cũ, giờ lại định dùng việc ly hôn để chia một nửa tài sản của Xuyên Trạch về nuôi ta, cô quá đáng lắm !"
dáng vẻ đầy chính nghĩa của Lâm Khê tới, thực sự muốn bật cười.
đang định đáp trả thì nghe th Kỷ Xuyên Trạch lên tiếng: "Làm cô biết được chuyện đó?"
Lâm Khê vẻ mặt đắc tg: "Cũng may ngày hôm đó em tình cờ gặp bạn trai cũ của Mạnh Nguyệt Tịch, ta say rượu nên chuyện gì cũng dám nói ra ngoài..."
Lâm Khê cứ tự nói thao thao bất tuyệt.
Cô ta kh chú ý, nhưng thì .
Khi Kỷ Xuyên Trạch hỏi cô ta, giọng nói giống như bị tẩm đá lạnh.
Mà lúc này, đôi mắt càng trầm mặc và lạnh lẽo đến đáng sợ, cái vẻ lạnh lùng trong đáy mắt dường như thể g.i.ế.c .
thế mà lại dùng ánh mắt như vậy để Lâm Khê ?
"Vậy ?" Kỷ Xuyên Trạch nhàn nhạt ngắt lời Lâm Khê, đột nhiên cười lạnh một tiếng, "Tìm cớ cũng kh biết đường tìm cái nào mới hơn à."
"Lâm Khê, thực sự lừa dối chính là cô nhỉ."
Lâm Khê sững sờ, sắc mặt thay đổi: "Xuyên Trạch, đang nói gì vậy..."
Kỷ Xuyên Trạch chằm chằm vào cô ta, ánh mắt đó khiến Lâm Khê kh kìm được mà run rẩy.
"Lâm Khê, cô sẽ trả giá vì ều này."
Quăng lại câu nói đó, Kỷ Xuyên Trạch nắm l tay , đưa quay lại phòng bệnh.
Cửa phòng bệnh bị đóng sầm lại, Lâm Khê cứ thế bị ngăn cách ở bên ngoài.
Đến lúc này, mới kịp định thần.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Kỷ Xuyên Trạch, ..."
Kỷ Xuyên Trạch lại chú ý đến bản báo cáo kiểm tra trong tay , dáng vẻ đó tr còn căng thẳng hơn cả : "Nguyệt Tịch, em đưa Tiểu Dự kiểm tra à? Kết quả thế nào?"
"Nguyệt Tịch, thể hiến tủy, thể ở bên cạnh con, việc gì cần đến , em nhất định nói với ..."
Mỗi từ Kỷ Xuyên Trạch nói ra, đại não lại ong lên một tiếng.
Cho đến cuối cùng, rốt cuộc đã xác định được
"Kỷ Xuyên Trạch, cũng trọng sinh ?"
Sự quan tâm căng thẳng của Kỷ Xuyên Trạch đột ngột dừng lại vào khoảnh khắc này.
đứng sững tại chỗ, ngơ ngác , cảm xúc dưới đáy mắt vô cùng mãnh liệt.
sững sờ, kinh ngạc, hối hận, và còn ... sợ hãi?
vào mặt , lần đầu tiên th Kỷ Xuyên Trạch thế mà lại lộ ra vẻ sợ hãi đối với .
Trong kh gian tĩnh lặng, chỉ tiếng thở của hai chúng .
Kh biết đã qua bao lâu, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ trên tường bị giọng nói của Kỷ Xuyên Trạch che lấp: "Nguyệt Tịch... em cũng..."
Giọng vô cùng khó nhọc, gần như là rặn ra từ trong cổ họng.
lặng lẽ , sóng to gió lớn kh biết vì vào lúc này đã lắng xuống.
Kỷ Xuyên Trạch, mỉm cười nhẹ nhàng: "Xem ra kiếp trước đã biết được sự thật."
Sắc mặt Kỷ Xuyên Trạch xám xịt, gật đầu.
"Đúng vậy, biết em kh hề phản bội , biết Tiểu Dự là cốt nhục của , còn biết ngày hôm đó, chỉ mới thể hiến tủy cứu con..."
"Đủ ."
lạnh lùng ngắt lời Kỷ Xuyên Trạch.
"Ông trời cho trọng sinh, để thể bảo vệ Tiểu Dự, để thể rời xa . Cho nên Kỷ Xuyên Trạch, hiểu rõ một ều, sẽ kh bao giờ vào vết xe đổ nữa."
" đã từng kh tin tưởng , đã làm tổn thương , vết sẹo như vậy, cho dù sau này kh bao giờ làm thế nữa thì nó cũng kh thể biến mất."
"Kỷ Xuyên Trạch, thỏa thuận ly hôn, nhớ ký tên đ."
Nói xong câu cuối cùng này, mở toang cửa, sải bước rời khỏi nơi đó.
Cho đến khi rời khỏi bệnh viện, hít sâu m hơi, nhưng vẫn kh ngăn được cơn đau nhói trong lòng.
Kỷ Xuyên Trạch thế mà cũng trọng sinh .
Thật kh c bằng.
Loại như ta, đáng lẽ sống một cuộc đời bị ta lừa dối, vợ con ly tán, gia đình tan nát mới đúng.
Tiểu Dự trong lòng khẽ cử động, nhóc con lúc kiểm tra mệt quá nên đã ngủ .
Lúc này con dụi dụi mắt, vội vàng ều chỉnh lại trạng thái của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.