Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tránh Gió

Chương 16:

Chương trước Chương sau

Bước chân khựng lại tại chỗ, Kỷ Xuyên Trạch dường như đã ra sự kh tình nguyện của , thấp giọng lên tiếng: “Nguyệt Tịch, Tiểu Dự vẫn đang ở nhà đợi em.”

hít một hơi thật sâu, tiến về phía .

Cảnh sát đưa đến rời , khẽ hỏi Kỷ Xuyên Trạch: “ biết được?”

Kỷ Xuyên Trạch mỉm cười: “Lúc ện thoại còn chưa ngắt, em đã nói hai chữ 'cảnh sát', liền chạy đến đồn cảnh sát trong thành phố, lại vừa hay th em đang tìm luật sư bào chữa.”

chân vẫn còn quấn băng gạc, chiếc nạng đặt bên cạnh bàn dính đầy bùn đất, xem ra quãng đường tìm đến đây gian nan.

nén lại cảm xúc đang dâng lên trong lòng, đặt một chiếc đĩa chép camera giám sát xuống trước mặt : “ đã nhận vụ án này thì chắc cũng đã hiểu rõ đầu đuôi sự việc , kh nói thêm nhiều nữa.”

“Đây là camera giám sát tối qua, hình ảnh cho th, Hoắc Khâu đã th qua cuộc gọi với Lâm Khê để xác định vị trí của .”

nói chắc c, mặc dù nội dung cuộc gọi cảnh sát vẫn chưa ều tra ra, nhưng tin rằng chỉ khả năng này mới xảy ra.

Sắc mặt Kỷ Xuyên Trạch trở nên nặng nề: “Lâm Khê... dạo gần đây cũng đang tìm cô ta.”

“Hai ngày trước, đã đuổi việc cô ta khỏi văn phòng luật, cô ta đã đến tìm làm loạn một trận, sau đó thì biến mất.”

“Thật ra tìm chủ yếu kh cô ta, mà là Tiểu Bảo.”

Khi Kỷ Xuyên Trạch nói ều này, chú ý đến sắc mặt của một chút mới tiếp tục: “Lâm Khê chỉ coi Tiểu Bảo như một c cụ, cô ta sẽ kh đối xử tốt với đứa trẻ, nhưng dù Tiểu Bảo cũng vô tội, đã tìm sẵn gia đình nhận nuôi cho thằng bé.”

“Nhưng, thằng bé đã cùng Lâm Khê biến mất .”

Nghe th vậy, cau chặt mày lại.

Kỷ Xuyên Trạch cầm l đĩa từ chép camera, tiếp tục nói: “Nguyệt Tịch, em yên tâm.”

nhất định sẽ bào chữa thành c.”

siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, sau khi nghe xong những lời vừa của Kỷ Xuyên Trạch, sự bất an trong lòng kh hiểu càng lúc càng nồng đậm.

Lệnh phê chuẩn kháng cáo nh chóng được th qua.

Ba ngày sau, phiên tòa khai mạc.

đứng trên bục, th Hoắc Khâu.

Một bên mắt của bị quấn băng gạc, vẫn còn rỉ ra những vệt m.á.u lờ mờ, tr thật thê thảm.

Nhưng vào khoảnh khắc chúng đối mắt với nhau, lại th một tia cười cợt trong mắt .

Cho đến khi phiên tòa bắt đầu, gồng tỉnh táo để phối hợp với Kỷ Xuyên Trạch.

Kỷ Xuyên Trạch chuẩn bị vô cùng đầy đủ, kh chỉ phân tích được nội dung cuộc gọi mà còn mời được một nhân chứng hiếm hoi.

đã tận mắt chứng kiến Hoắc Khâu kéo vào chỗ tối.

nh, Hoắc Khâu thua kiện.

bị tạm giam, còn , được tuyên án vô tội.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Mọi chuyện đều diễn ra thuận lợi.

Nhưng, lại quá mức thuận lợi.

ánh nắng rạng rỡ bên ngoài, lòng lẽ ra th nhẹ nhõm, nhưng kh hiểu nụ cười đó của Hoắc Khâu cứ khiến lo thắt lòng.

Cầm ện thoại lên, trên đó là những video báo cáo mà dì giúp việc gửi đến sau mỗi vài giờ, trong đó hiển thị rõ ràng Tiểu Dự đang làm gì, mọi thứ tr vẻ bình thường.

Ngay lúc này, sau lưng vang lên giọng nói của Kỷ Xuyên Trạch: “Dì Trương đã chăm sóc Tiểu Dự từ lúc nó mới chào đời, quả thực tận tâm tận lực.”

Tâm trí thoáng d.a.o động.

Những năm qua, dì Trương quả thực đối xử với Tiểu Dự như con ruột của , vậy nên trong m ngày ở đồn cảnh sát, lòng mới thể bu lỏng đôi chút.

Nhưng bây giờ...

ngước mắt Kỷ Xuyên Trạch: “Đưa về nhà, càng nh càng tốt.”

Kỷ Xuyên Trạch ngẩn , nhưng kh hỏi nhiều, đưa nh chóng lên xe.

Chiếc xe lao vun vút trên đường, ra ngoài cửa sổ, đôi mày khóa chặt.

Kỷ Xuyên Trạch chú ý th sự bất thường của , lên tiếng: “Trước khi phiên tòa bắt đầu đã thăm Tiểu Dự, ngoại trừ việc em kh ở nhà khiến thằng bé hơi buồn bã ra thì nó vẫn khỏe mạnh.”

“Nguyệt Tịch, em đừng lo lắng, giờ em về nhất định thằng bé sẽ nhảy cẫng lên vui sướng để đón em.”

khựng lại, mím môi.

“Tiểu Dự từ lúc biết chuyện đã chững chạc, chưa bao giờ vui sướng đến mức như vậy cả.”

Hơi thở của Kỷ Xuyên Trạch nghẹn lại, bàn tay nắm vô lăng dần siết chặt.

Kh khí rơi vào sự tĩnh lặng đến nghẹt thở, biết Kỷ Xuyên Trạch đã hiểu ý nghĩa trong lời nói của .

Chính vì , nên Tiểu Dự mới sống một cách cẩn trọng, khép nép như vậy.

Lời nói vừa của chẳng qua chỉ là những lời an ủi giả tạo.

Phong cảnh ngoài cửa sổ lùi lại càng nh, lòng bàn tay cũng bị bấm càng lúc càng chặt.

Cuối cùng, cũng đã đến nơi.

đẩy mạnh cửa xe, gần như chạy bộ để mở cửa nhà.

Trong nhà, một mảnh tĩnh mịch.

“Tiểu Dự?”

Kh biết do quá lâu kh nói chuyện hay kh, giọng trở nên khàn đặc vô cùng.

Tiếng gọi của vang vọng trong căn phòng trống trải, kh ai trả lời.

Trái tim thắt lại càng chặt, nỗi bất an đó gần như muốn x.é to.ạc lồng ngực.

“Tiểu Dự!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...