Treo Thưởng Mười Triệu Tệ Tìm Em Gái
Chương 9:
Giữa lúc Tống Liễu còn đang gào thét ên cuồng, ánh mắt bà ta bỗng khựng lại khi th một chiếc xe sang trọng đang từ tốn tiến vào hiện trường.
Bà ta nhận ra biển số xe đó.
Đó là vợ của gã nhân tình năm xưa.
Đáng lẽ ra, đáng lẽ ra ngồi trong đó là bà ta mới đúng!
Tất cả là tại mụ vợ kia, cứ khăng khăng kh chịu ly hôn! Cái mụ đàn bà đó dựa vào d nghĩa vợ cả, ép gã nhân tình vứt bỏ bà ta. Mụ ta chính là của mọi khổ nạn!
Tống Liễu chằm chằm vào chiếc xe, đột nhiên th hơi căng thẳng. Bà ta dùng một bàn tay rảnh rang vuốt lại mái tóc bù xù, phủi bụi trên áo, nghếch cằm lên thật cao.
Dù thì năm đó bà ta mới là tg, kh ? Bà ta đã cướp được chồng của mụ! Phu nhân họ Phó ư, hừ, chẳng qua cũng chỉ là bại tướng dưới tay bà ta mà thôi!
Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu , chiếc xe sang băng qua vạch cảnh giới, phớt lờ con d.a.o trong tay Tống Liễu mà đỗ ngay trước mặt bà ta.
Cửa xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra một gương mặt được bảo dưỡng cực kỳ tinh tế. Đó là Phó phu nhân, vợ cả của cha ruột .
Bà dường như một khí chất áp đảo đặc biệt. Dù đã tuổi nhưng tr bà vẫn đẹp đến mức khiến ta kh thốt nên lời.
Phó phu nhân tháo kính râm, đôi mắt đẹp thẳng về phía Tống Liễu.
Cả Tống Liễu cứng đờ, nhưng vẫn cố vênh váo thêm vài phần: "Đã lâu kh gặp, Phó phu nhân!"
Phó phu nhân khẽ nhíu mày: "Cô... là vị nào?"
Chỉ một câu nói đó đã đ.á.n.h tan mọi lớp phòng ngự của Tống Liễu. Cả bà ta bắt đầu run rẩy. Bà ta coi Phó phu nhân là đối thủ truyền kiếp, nhưng hóa ra Phó phu nhân đến một góc tên tuổi của bà ta cũng chẳng thèm nhớ tới.
Làm thể như vậy được!
Ánh mắt Phó phu nhân lướt qua bà ta, như sực nhớ ra ều gì: "Ồ, là cô à, cái cô năm đó m.a.n.g t.h.a.i ."
"M chục năm trôi qua , cô lại sa sút đến mức này?"
Câu nói này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Tống Liễu. Bà ta cứ ngỡ khi Phó phu nhân gặp lại sẽ nổi trận lôi đình, bất chấp hình tượng mà mắng c.h.ử.i thậm tệ.
Nhưng kh.
Phó phu nhân chỉ nhạt nhẽo chào hỏi như đối đãi với một lạ qua đường. Sự phớt lờ này còn khiến ta khó chịu hơn cả việc bị mắng một trận.
Tống Liễu túm chặt l , hậm hực gào lên: " thành ra thế này kh đều tại bà ban tặng ? Bây giờ bà còn giả vờ th cao cái gì?"
"Tại ban tặng?" Phó phu nhân tỏ vẻ kh hiểu: "Năm đó cô xinh đẹp như thế, hoàn toàn thể tự gây dựng sự nghiệp mà."
"Thời đại bây giờ, cô thể livestream, làm mẫu, làm c sở, hoặc tệ hơn nữa là đổi một bạn trai khác."
"Kh lẽ cô cứ vì một gã đàn hói đầu, bụng phệ, vừa béo vừa thô kệch mà chờ đợi suốt m chục năm đ chứ? Kh thể nào, đúng kh?"
Câu nói này đ.â.m trúng tim đen của Tống Liễu. Vì bà ta đúng thực là đã làm như vậy.
Tống Liễu quá khích: "Bà bớt làm bộ , bà thì khá hơn được bao nhiêu? Bà chẳng cũng nuôi một đám con, lại bắt con gái làm trâu làm ngựa đó ?"
Phó phu nhân nhún vai: "Đó là bọn chúng tự nguyện."
Phó Văn Tịnh: " thích cưng chiều Bối Bối." Phó Văn Uyên: "Bối Bối tiến bộ nh." Phó Văn Triết: "Là em gái ."
Phó phu nhân xòe tay: "Đ cô xem, bọn chúng nuôi Bối Bối, chỉ việc hưởng phúc thôi."
Tống Liễu hoàn toàn phát ên. Cả đời bà ta tính toán chi ly nhưng rốt cuộc trắng tay. Tại đứa con gái tiện nghi này lại dễ dàng được tất cả? Kh c bằng!
"Tao kh được thì mày cũng đừng hòng!"
Bà ta dữ tợn vung d.a.o định liều mạng một phen. Ngay khoảnh khắc đó, một viên cảnh sát âm thầm tiếp cận từ phía sau đã tung một cú đá sấm sét, đá văng con d.a.o khỏi tay bà ta.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiếp đó là một đòn khóa tay gọn gàng, một cú vật vai hạ gục bà ta xuống đất. Khi Tống Liễu kịp định thần lại thì tay đã bị bẻ ra sau và khóa bằng còng số tám.
"Tống Bối!" Bà ta nằm bẹp dưới đất gào thét: "Mày cũng giống tao thôi, vận mệnh của mày sẽ giống hệt tao!"
Phó phu nhân tiến lại gần, l tay bịt tai lại: "Đừng nghe bà ta nói nhảm, vô ích thôi."
Trên đường trở về, Phó phu nhân bảo ngồi ở ghế phụ.
chút căng thẳng, dù mẹ ruột của cũng là kẻ đã cướp chồng bà , theo lý thường bà nên ghét lây sang mới đúng. Qua gương chiếu hậu, th bồn chồn, bà mỉm cười: "Đừng gò bó quá, con gái thì tự tin lên."
lý nhí: "Cái đó... con xin lỗi bà."
Phó phu nhân nhướn mày: "Con chẳng lỗi gì với ta cả, nói thật lòng nhé, ngay cả mẹ con cũng chẳng lỗi gì với ta."
" lỗi là lão Phó."
ngạc nhiên bà. Bà kh trách mẹ ?
Phó phu nhân về phía trước, ánh mắt đầy th tuệ: "Lần đầu tiên lão Phó ngoại tình là khi Triết của con vừa tròn một tháng tuổi."
"Lúc đó ta cũng sốc và đau lòng lắm. Nhưng ta chỉ dành nửa ngày để khóc thôi, nửa ngày còn lại ta trang ểm lộng lẫy, cướp sạch những đối tác làm ăn quan trọng nhất của lão."
"Đợi đến khi lão ngoại tình đến lượt mẹ con, thì số tài sản đứng tên lão đã chẳng đáng là bao so với ta nữa ."
"Cho nên khi mẹ con đến quậy phá, lão sợ mất mặt nên mới là đầu tiên phủi sạch quan hệ với mẹ con."
Bà chậm rãi kể lại chuyện cũ với thái độ thản nhiên: "Con th đ, đàn chỉ là chuyện nhỏ thôi. Khi con đứng ở một vị trí đủ cao, đàn chỉ là phụ kiện đính kèm."
"Lúc đó đuổi họ cũng chẳng thèm ."
"Con cũng như vậy."
"Ta cứu con là để con kh vào vết xe đổ của mẹ , kh bị biến thành đồ chơi, kh bị bỏ rơi, kh bị sự oán hận và kh cam tâm gặm nhấm cả đời."
"Ta muốn con trưởng thành, để nhan sắc trở thành ưu ểm tầm thường nhất của con."
"Nhưng ta cũng sẽ kh giúp con mãi được."
"Cuộc đời này, con tự nỗ lực."
Cảnh vật hai bên đường lùi dần về phía sau. Khung cảnh trước mắt dần trở nên quen thuộc. Cuối cùng, xe dừng lại trước cửa nhà .
"Thủ tục đã làm xong , từ giờ đến kỳ thi đại học chỉ còn chưa đầy nửa năm nữa thôi."
"Con đã sẵn sàng đón nhận tương lai chưa?"
ngẩn , gật đầu thật mạnh! mở cửa xe, đứng trước thềm nhà. Phó phu nhân kh nán lại, bà quay đầu xe rời .
Lúc này đám chị em Phó Văn Tịnh theo phía sau mới dám ló mặt ra.
Phó Văn Tịnh kéo lại kiểm tra một lượt, xác định kh vết thương nào khác mới thở phào. Chị thè lưỡi: "Mẹ thật là, làm loạn quá mất. Từ giờ đến khi thi đại học xong, kh cho phép m đứa vây qu em nữa."
"Cố lên nhé Bối Bối, thi xong chị sẽ đến đón em ngay!"
Phó Văn Uyên đẩy gọng kính: " sẽ gửi tài liệu ôn tập qua cho em, mỗi tháng sẽ gửi đề thi Toán Lý Hóa một lần."
Phó Văn Triết l ra một chiếc thẻ: "Thẻ tiền tiêu vặt đây. Cái lần trước em lén nhét lại vào túi áo là ý gì hả?"
"Em gái của Phó Văn Triết này kh được phép thiếu tiền!"
nhận l thẻ, nở nụ cười rạng rỡ.
Từ hôm nay trở , Tống Bối sẽ dựa vào chính , nỗ lực sống rực rỡ dưới ánh mặt trời!
(Hết truyện)
Chưa có bình luận nào cho chương này.