Trị Đám Thân Thích Cực Phẩm - Ta Dẫn Nhãi Con Làm Giàu Ở Cổ Đại (Đem Con Phân Gia, Ăn Ngon Uống Đã)
Chương 119: Mặt bị vả sưng vù
Hai mẹ con ai n đều ôm tâm sự, suốt đường kh nói một lời.
Mặt trời dần khuất về phía tây, kéo dài bóng của họ ra thật dài.
Khi họ cuối cùng cũng lê lết thân thể rã rời, trở về đến cửa thôn Th Thạch, ều chờ đón họ lại là một vòng c khai xử tội khác.
Lúc chạng vạng tối, chính là lúc trong thôn ăn cơm xong, tụ tập dưới gốc cây hòe lớn ở đầu thôn để hóng mát trò chuyện.
Khi hai thân ảnh Thẩm Đại Hà và Thẩm lão thái, tr như hai con gà trống chọi thua trận, xuất hiện trên con đường nhỏ ở cửa thôn, ánh mắt của tất cả mọi , một lần nữa, đồng loạt đổ dồn về phía họ.
trong thôn trước đây còn ôm chút hy vọng vào Thẩm Đại Hà, nhưng qua hơn nửa năm nay, những chuyện lùm xùm mà lão Thẩm gia gây ra, họ sớm đã cảm th, loại như Thẩm Đại Hà kh thể nào thi đậu tú tài, giờ phút này, trên mặt tất cả mọi đều là sự hả hê và khinh miệt kh che giấu.
“Ôi chao, về đó à?” Vẫn là bà lão lắm mồm hồi sáng, đầu tiên cất lời.
Bà ta vừa c.ắ.n hạt dưa, vừa chậm rãi đứng dậy, c trước mặt hai : “Thế nào , vị tú tài c tương lai? Đã mang tin vui về chưa? Để cho bọn bùn đất như chúng ta cũng được mở mang tầm mắt chút coi nào?”
Vừa dứt lời, dưới gốc cây hòe lớn lập tức vang lên một trận cười ồ.
Bước chân Thẩm Đại Hà khựng lại, thân thể cứng đờ như đá.
Đan Đan
ngẩng đầu, đôi mắt trống rỗng vô hồn, vào khuôn mặt đang hả hê trước mặt, môi động đậy, nhưng lại kh phát ra được bất kỳ âm th nào.
Thẩm lão thái th vậy, theo bản năng muốn x lên tr luận với bà lão kia.
Nhưng bà ta vừa mở miệng, những lời tiếp theo của bà lão đã chặn họng bà ta cứng đờ.
“Chao ôi, sắc mặt này, e là kh được tốt cho lắm .” Bà lão vòng qu hai mẹ con họ, tặc lưỡi nói: “Ta nói Thẩm gia lão thái, sáng nay kh còn kiêu căng lắm ? Kh còn nói chúng ta muốn nịnh bợ cũng kh được ư? , giờ thì kh nói nữa à? Mặt bị vả sưng vù kh? đau kh đó?”
“Đúng vậy đó! Vừa thì dương dương tự đắc, giờ lại như cà tím bị sương giá vậy?”
“Còn hỏi ? Chắc c là kh đậu ! Ta đã nói mà, nếu mà đậu tú tài, thì con lợn nái nhà ta cũng thể trèo cây !”
“Bây giờ hay , cháu trai là án thủ, còn làm thúc thúc thi nhiều lần như vậy mà vẫn là đồng sinh, lần này thật là mất mặt to !”
Tiếng cười nhạo của dân làng, càng lúc càng trắng trợn hơn lúc sáng.
Thẩm lão thái bị những lời này làm nhục đến đỏ bừng mặt, toàn thân run rẩy.
Bà muốn c.h.ử.i rủa, muốn làm loạn, muốn khóc lóc om sòm như ở cửa nha môn.
Nhưng bà lại phát hiện, một chút sức lực cũng kh còn.
Giờ đây, tất cả sự làm loạn của bà, đều trở nên nhợt nhạt vô lực, chỉ càng biến thành trò cười lớn hơn.
Sự thật đã bày ra trước mắt, bà thua , thua t.h.ả.m hại.
Đại Hà của bà, quả thật là kh thi đậu.
Tất cả kiêu ngạo và sự tự tin của bà, đều bị hiện thực đ.á.n.h tan thành từng mảnh.
Bà kh còn mặt mũi nào để tr cãi với khác ở đây nữa.
“Đi... chúng ta về nhà...” Thẩm lão thái dùng hết toàn thân sức lực, nặn ra m chữ này từ kẽ răng.
Bà kéo tay áo Thẩm Đại Hà, cúi đầu, chỉ muốn nh chóng rời khỏi nơi khiến bà kh còn chỗ nào để chôn giấu xấu hổ này.
Thẩm Đại Hà như một con rối, bị bà kéo , bước về phía trước một cách vô tri.
đã kh còn nghe th gì nữa, cũng kh còn cảm nhận được gì nữa.
Khi họ cuối cùng cũng trở về đến cái sân quen thuộc, đóng cánh cửa lớn lại, cách ly tất cả tiếng cười nhạo và ánh mắt bên ngoài, cả hai đều như bị rút cạn tinh khí thần, mềm nhũn ra.
Thẩm lão thái tựa vào cánh cửa, thở hổn hển từng hơi lớn, nước mắt vô th chảy xuống.
Còn Thẩm Đại Hà, thì đứng thẳng tắp giữa sân.
Lưu thị vẫn luôn chờ đợi ở nhà, trong lòng nàng thấp thỏm kh yên.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đây là hy vọng cuối cùng , Thẩm Đại Hà nhất định đậu nha, nàng ở cái thôn này một ngày cũng kh thể chịu đựng được nữa.
Thế nhưng, khi nàng nghe th tiếng động trong sân, th Thẩm lão thái và Thẩm Đại Hà trở về, trái tim Lưu thị, liền chìm xuống đáy vực.
Kh cần hỏi nữa.
Kh cần hỏi bất cứ ều gì nữa.
Hai khuôn mặt kia, một là sự xám xịt như c.h.ế.t, một là sự tuyệt vọng vì khóc đến nát mặt.
Đây nào bộ dạng của thi đậu tú tài? Đây rõ ràng là vừa từ nghĩa địa bò ra.
Kh khí trong sân, trong nháy mắt đ cứng lại.
Lưu thị đứng tại chỗ, tay chân lạnh ngắt.
Xong .
Cái nhà này, hoàn toàn xong .
Nàng ngày xưa gả cho Thẩm Đại Hà, là vì cái gì?
Kh vì là một thư sinh, vì sau này một ngày thể làm nên d phận, bản thân nàng cũng thể theo đó mà hưởng phúc ?
Nếu kh vì coi trọng Thẩm Đại Hà là thư sinh, nữ nhi của một tú tài c như ta há lại gả vào lão Thẩm gia ư?
Thế nhưng kết quả thì ?
Mười m năm , thi tú tài bao nhiêu lần cũng kh đậu, bây giờ, nàng ở trong cái nhà này, làm trâu làm ngựa, hầu hạ già, hầu hạ trẻ nhỏ.
Chịu đựng sự cay nghiệt của bà bà bà, chịu đựng sự ích kỷ vô năng của trượng phu, thậm chí còn chịu đựng trượng phu vụng trộm, lại còn là vụng trộm với nam nhân!
Nàng đặt tất cả hy vọng vào việc thể thi đậu tú tài.
Thế nhưng giờ đây, hy vọng duy nhất này, cũng đã tan vỡ.
Nàng thể tr cậy vào ều gì đây?
Tr cậy vào cái nam nhân ngoài ba mươi tuổi mà vẫn chẳng làm nên trò trống gì này ư?
Hay là tr cậy vào cái bà lão dưới đất chỉ biết khóc lóc om sòm kia?
Chẳng lẽ muốn cả đời ở trong cái sân nát này, theo cái nam nhân thối nát này, sống một cuộc đời bị đời chỉ trỏ sau lưng ư?
Kh, nàng kh cam tâm!
Sự hận thù và tuyệt vọng trong lòng Lưu thị, như cỏ dại bị đốt cháy, ên cuồng lan rộng.
Nàng ta trừng mắt chằm chằm vào Thẩm Đại Hà đang đứng bất động như khúc gỗ giữa sân, lồng n.g.ự.c kịch liệt phập phồng.
“Thẩm Đại Hà!”
Tiếng Lưu thị như bị bóp nghẹt từ cổ họng, vừa chói tai vừa khàn đặc.
Đôi mắt trống rỗng của Thẩm Đại Hà khẽ chuyển động, dừng lại trên gương mặt méo mó vì phẫn nộ của Lưu thị.
Hiện tại đầu óc hỗn loạn, chẳng nghe lọt tai bất cứ ều gì, cũng kh muốn nói gì cả.
“Ngươi nói chứ! Ngươi kh tài giỏi lắm ? Ngươi kh nói lần này nhất định sẽ đỗ ?!” Lưu thị m bước x đến trước mặt , vung tay đ.ấ.m thùm thụp vào , “Đồ phế vật! Thứ vô dụng!”
Thẩm Đại Hà bị nàng ta đ.á.n.h cho loạng choạng, trên gương mặt chai sạn cuối cùng cũng chút phản ứng. chợt vung tay, túm chặt cổ tay Lưu thị, ánh mắt âm u nàng ta: “Ngươi làm cái quái gì vậy!”
“Ta làm cái quái gì ư?!” Lưu thị như nghe được chuyện cười lớn nhất thiên hạ, nàng ta dùng sức muốn rút tay về nhưng bị Thẩm Đại Hà kìm chặt.
Nàng ta dứt khoát dùng tay kia, chỉ thẳng vào mũi Thẩm Đại Hà mà c.h.ử.i rủa, “Ta phát ên cũng là do tên súc sinh ngươi ép buộc! Thẩm Đại Hà, ngươi cái bộ dạng quỷ quái của ngươi bây giờ xem! Ngươi còn mặt mũi nào mà sống nữa?!”
“Thi thố hơn mười năm, đã tiêu tốn bao nhiêu bạc của gia đình? Ruộng đất đều bán sạch ! Kết quả thì ? Ngay cả chức tú tài cũng chẳng chạm tới! Còn cháu ngươi! Đứa cháu mà ngươi chưa từng coi trọng, đọc sách m tháng đã đỗ án thủ! Còn ngươi thì ? Ngươi đúng là một tên phế vật!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.